Yêu là đau, sao ta vẫn yêu ( Truyện thật 99% )


Yêu là đau, sao ta vẫn yêu ( Truyện thật 99% )



Chập 1.
Tôi tên là W(biệt danh thật ở ngoài đời) một đứa con trai được sinh ra và lớn lên ở một tỉnh lẻ của vùng Đồng Bằng SCL,tuy không được gọi là hot boy nhưng cũng thuộc dạng bảnh trai. Gia đình cũng thuộc hạng có dư chứ không được gọi là giàu có.Nhà có 3 anh em tôi là út, cha thì kinh doanh, mẹ nội trợ, 2 anh cũng theo cha kinh doanh. Từ nhỏ tôi được đánh giá là đứa thong minh hơn 2 anh của mình và tôi cũng ngoan không ăn chơi phá phách như 2 anh của mình nên tôi được cha,mẹ thương tôi nhất nhà,ngay cả 2 anh cũng không ghét tôi mà lại rất thương tôi , từ nhỏ những món đồ chơi như xe điều khiển, hay những con supper robo tôi đều có cho nên những đứa cùng trang lứa trong xóm đều phải ganh tỵ với tôi, không phải vì nhà nó nghèo mà vì cha mẹ nó không có chiều nó bằng cha mẹ tôi thôi.
Tôi còn nhớ năm đó là năm tôi học xong lớp 9 với danh hiệu là học sinh khá cả nhà ai cũng mong muốn tôi được học ở trường Chuyên hay trường CôngLập nhưng trớ trêu thay trường Chuyên thì rất xa nhà mà tôi phải đi xe đạp nên tôi chẳng muốn học ở đó, trường công lập thì có anh tôi làm giám thị coi thi ở bên đó, cho dù không may tôi làm bài không được đi nữa thì tôi vẫn đậu vì có anh tôi ở sau lưng bọc hậu. Nhưng rồi kết quả là tôi đã đăng ký thi tuyển sinh tại 1 trường Bán Công nổi tiếng là quậy,và có khiếu đánh nhau giỏi nhất ở cái Tỉnh thành mà tôi đang sinh sống. Chắc các bạn ngạc nhiên với tôi là tại sao lại đăng ký vào cái trường đó đúng không? Bởi vì năm lớp 8 tuy đang là học sinh giỏi của một lớp chọn nhưng sau đó lên lớp 9 vì trường tôi lên kế hoạch là cân bằng học sinh khá giỏi ở từng lớp nên tôi và một thằng bạn cùng lớp bị chuyển qua 1 lớp cá biệt của trường, lúc đầu tôi rất ngại vì sợ qua đấy mình bị ăn hiếp thì sao? Nhưng ông trời cũng không bạc đãi với tôi vì ông đã ban cho tôi cái tính hài hước nên tôi nhanh chóng hòa đồng được với các bạn trong lớp và dần dần tôi cũng đi chơi chung với thằng đầu gấu của trường nói chung và lớp nói riêng, tôi chơi với bọn nó không phải vì nịnh nọt mà các bác nào có chơi với dân giang hồ thì cũng sẽ biết rằng những đứa giang hồ không bao giờ bỏ rơi mình và luôn luôn chơi rất đẹp có tình có nghĩa, đó là cái lý do 9 và cái lý do phụ là chơi với dân hiền thì mình toàn bị ăn hiếp. Và rồi một thời gian sau tôi chơi thân với bọn nó như là anh em, sau những lần gặp chuyện tôi mới biết là tình cảm anh em của bọn tôi rất sâu đậm nên sau này khi lên cấp 3 thì cả bọn chúng nó đều đăng ký vào bán công ( vì nếu đăng ký vào công lập mà không đậu thì bọn nó sẽ phải đi học bổ túc), giờ không lẻ tôi lại đăng ký vào cái trường công lập học? rồi học một mình chắc bùn chết luôn, với lại tôi nghe mấy anh chị cùng xóm nói là bọn bên công lập nhiều đứa ỷ mình học giỏi lúc nào cũng khinh thường người khác và gương mặt lúc nào cũng lạnh như băng.
Và rồi kỳ nghĩ hè đã nhanh chóng trôi qua, sáng hôm đó là ngày 5/9 ngày lễ khai giảng năm học và nhận lớp. Mới 5h sáng mà tôi đã thức dậy chuẩn bị quần,áo, chải chuốc thật tươm tất rồi đi 6h đi đến trường, sao sáng hôm đó tôi lại vui thế , chắc tại được gặp lại bọn chiến hữu và được đặt chân vào ngôi trường mới nên trong long rất nao nức (vì sau khi thi chuyển cấp tôi lên nhà cậu ở sài gòn chơi mới về dược 2 ngày mà phải lo mua quần áo,tập vở,v.v…. nên không có gặp bọn nó lâu rồi) . Lúc đến trường thì chỉ có tôi và lác đác 2 3 đứa nữa cũng quần áo tươm tất như tôi đang ngồi ở đó. Tôi đang ngồi suy nghĩ về những chuyện tương lai không biết sau này học ở cái trường này sẽ ra sao nữa, bỗng có 1 giọng nói làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:
-“Bạn ơi cho mình hỏi hôm nay có phải ngày khai giảng không sao giờ này chẳng thấy ai hết vậy?” một cô gái hỏi tôi.
-“ohm đúng rồi, giờ này còn sớm mà bạn, mới có 6h05 phút mà?”
-“à cám ơn bạn nha tại tui tưỡng là khai giảng thì phải đi sớm chứ, hihi” (gớm cứ như là bọn lớp 6 đi khai giảng ấy, nhí nhảnh gúm).
Nói xong cô gái đó tung tăng bước đi nhìn dáng vẻ cô ấy rất hồn nhiên yêu đời, tôi cũng không thèm để ý đến cô gái đó làm gì nữa.
1 phút, 2 phút, rồi 15 phút trôi qua giờ đây sân trường đã tràng ngập những màu áo trắng tinh khôi, nhưng đằng sau những màu áo trắng đó là những con người như thế nào thì đố ai biết được.
Đang ngồi quay lưng ra ngoài cổng để nhìn vào sân trường nơi mà 1 tý nữa sẽ làm lể khai giảng thì bổng một cái đập tay thật mành vào vai và kèm theo một câu nói:
-“đụ mẹ đi đâu biệt tích cả tháng nay vậy ba” tiếng thằng Lợi lên tiếng.( thằng chiến hữu ,và cũng là thằng liều nhất đám).
-“đụ mẹ thì tao nói rồi tao đi xì phố mà, ủa thằng Võ, thằng Nghé,thằng Toàn đâu? Nó vô chưa?” (nhóm tôi có 5 đứa trong đó thằng Nghé là đầu gấu của trường cấp 2 của tôi lúc trước).
-“à bọn tài xế của tao đó hả, tụi nó đi gửi xe rồi keke”
-“đu mẹ xạo *** từ năm ngoái đến năm nay vẫn còn xạo *** lai rai”
-“kìa bọn nó ra rồi kìa” kèm theo lời nói là 1 cái chỉ tay của Lợi về 3 thằng kia.
-“đụ mẹ về hồi nào không cho an hem hay gì hết vậy tiểu để?” thằng Nghé thấy tôi liền hỏi
-“tiểu đệ ông nội mày, tướng tao vậy mà tiểu đệ mày hả?, mới về hồi hôm kia mà lo đi mua sắm chuẩn bị đi học nên đâu có thời gian đâu mà gặp bòn mày”
-“Thôi con người ta cấp này là người thành phố rồi đâu thèm ngó ngàng gì đến bọn mình nữa”thằng Võ lên tiếng với cái vẽ mặt đang trách móc.
-“đụ mà xạo *** gì mà phát ngán vậy pa, đụ mẹ tối nay tao khao 1 trầu cf ở KT được chưa, mới đi xì phố về nên dư được chút đỉnh”.
-“à được à được à, tối nay 6h hẹn ở nhà thằng Lợi đi nha”tiếng thằng Toàn nghe đi cf cái mừng gúm lên khoái trí.
-“ừ tối nay bỏ xe ở nhà tao đi bộ qua KT cho khỏe khỏi gửi xe mắc công với lại vô đó mà đi xe đạp nhìn quê vái lìn”
-“ừh, ủa tụi mày biết học lớp nào chưa?”
-“chưa nữa,nảy tao hỏi ông bảo vệ thì ổng bảo 1 tý khai giảng xong ổng treo danh sách lớp lên bản thông báo rồi xem”.
…….Thùng Thùng Thùng…….Lễ khai giảng năm học 2008-2009 chính thức bắt đầu……
-“đụ mẹ tướng nhỏ như con nhái mà nói dai vãi ***” tiếng 1 thằng ngồi kế bên mà tôi không quen chữi thằng cha hiệu trưởng đang đứng đọc những kế hoạch cho năm học mới 1 cách thao thao bất tuyệt.
…………………..
“Kết thúc buổi khai giảng năm học mới chúc các em học tốt, các em hãy đến bảng thông báo phía dãy nhà C xem để biết lớp mình và tập trung ngay về lớp mình trước 10h30 để họp lớp với giáo viên chủ nhiệm”.
Rồi thì 9h30 cũng xong cái lễ khai giảng trời đày này, nắng thì như lửa đổ, bọn nó thì ngồi trong mát ngắm nhìn lũ học sinh bọn tôi phơi nắng ở giữa sân trường gần 2 tiếng rưỡi đồng hồ đứa nào đứa náy chảy mở ước hết cả áo. Rồi học sinh cả trường tập trung vào cái bảng thông báo xem danh sách lớp, cái đụ mẹ cái trường thì bự chảng mà làm cái bảng thông báo có tý tẹo, học sinh trong trường bu lại coi danh sách lớp nhìn mà phát ngán cứ như là không coi được hôm nay thì ngày mai nó mất không bằng.
-‘đụ mẹ như vậy thì khi nào mới coi được” thằng Nghé lên tiếng.
-“thôi về bọn mày ơi, mẹ bửa nay vắng cũng đéo có gì đâu mà sợ, thứ 2 vô kiểm tra chất lượng đầu năm rồi coi luôn” thằng Võ cũng bực mình lên tiếng.
-“ừh, về đi đánh vài ván Warcraft rồi về” tôi lên tiếng.
Thế rồi cả bọn dẫn nhau đi về chơi game….. à tôi quên giới thiệu là trường tôi có diện tích rộng nhất cái tỉnh của tôi.










CHẬP 2
Buổi sáng hôm đó tôi còn nhớ là 1 ngày đầu tuần đẹp trời, tôi cũng chải chuốc nhìn mướt rược đi kiểm tra chất lượng đầu năm, trường có tổng cộng 23 phòng thi mà tôi thì lại thin ngay phòng thứ 22. Sáng thứ 2 là thi môn Văn cái môn mà tôi ghét cây ghét đắng, từ năm học lớp 4 tới khi tôi tốt nghiệp 12 chưa bao giờ môn văn tôi được 5 điểm, tôi còn nhớ năm đó kiểm tra môn văn trắc nghiệm có 1 câu là:
“Chiếc lượt ngà” do ai sáng tác:
A.Nguyễn Quang Sáng.
B.Minh Châu.
C….
D…
Tôi không biết là ai nên nhớ rằng ở nhà ăn thạch dừa của hảng Minh Châu nên tôi chọn Minh Châu, sau này kể cho bọn nó nghe bọn nó phải cười vỡ bụng với tôi.
Rồi thì môn văn cũng xong chiều hôm đó là kiểm tra môn Toán , nghề của chàng rồi! tôi nhớ lúc còn đi học lúc kiểm tra hay thi đứa nào mà ngay môn tủ cái là vô lớp cái mặt hất lên nhìn mà thấy ghét ( thời gian đầu tôi cũng như vậy nhưng sau này thi hết rồi, hjhj). Môn toán cũng xong kết quả khá làng xuông xẻ, rồi tới môn Anh cũng là môn tủ của chàng cũng trôi qua xuông sẽ.Kiểm tra xong cả trường được nghĩ 1 tuần để giáo viên chấm thi và cho học sinh nghĩ xả hơi vài ngày chuẩn bị cho cuộc chiến dài 9 tháng.
Thi xong cả nhóm 5 đưa chúng tôi chay ra cái bảng thông báo xem danh sách lớp.
Tôi thì học lớp 10c12,Nghé và Lợi học C7,võ C5,Toàn thì C18 (trường tôi có 22 lớp 10 do hệ bán công nên chí có khối C không có phân bang như bên công lập và chuyên),rồi cả nhóm đi về đánh Warcraft.
Ngày tối đêm thứ 7 cả nhóm hợp lại đi uống cf, 3 thằng Nghé,Lợi và Toàn đều quyết định nghĩ học đi làm, tôi hỏi lý do thì tụi nó bảo là không thích học nữa mà có học thì cũng không có đậu được lớp 12 đâu mà học chi cho mất thời gian. Thế là chỉ còn tôi và thằng Võ ở trong cái trường này…chết tiệt bọn này mất dạy thật mình vì bọn nó chuyển qua đây học mà bọn nó lại nghỉ học.
Rồi trưa thứ 2 vô lớp học ngày đầu tiên, tìm mãi cũng tìm ra được cái lớp 10c12 của tôi, đang đừng trước cửa lớp nhìn ra ngoài cổng thì tiếng một người làm cắt ngang cái tầm nhìn của tôi:
-“ủa bạn cũng học lớp này nữa hả?” con nhỏ hôm bửa khai giảng nói chuyện với tôi thấy tôi nên hỏi.
-“tôi học lớp 10c12, còn bạn?”
-“Tôi cũng học c12 nữa nè, có duyên ghê hen,ủa mà bạn tên gì?”
-“hihi uhm nghĩ cũng có duyên nhỉ, tôi tên W, còn bạn?”
-“tôi tên Loan”
-“uhm thôi tý gặp nha tôi xuống căn tin tý”
Tôi chạy xuống căn tin mua chai nước suối lên thì ông thầy chủ nhiệm cũng đã vô lớp rồi, tôi bẻn lẻn bước vào và nói
-“thưa thấy em mới vào”.
-“bạn học lớp nào?” ông thầy hỏi lại.
-“dạ 10c12 ạ”.
-“uhm vô đi”.
Tôi nhìn xung quanh chỉ còn có 1 chổ là ngay cái bàn thứ 3 dãy sát cửa ra vào, cũng may mà thằng đó là con trai chứ ngồi kế bọn con gái tôi không thích tý nào. Sau một vài câu hỏi thì tôi cũng làm quen được với thằng đó và biết nó tên Đạt.
-“các bạn trật tự cho tôi nói vài câu”. Tiếng ông thấy hô to.
-“tôi xin tự giới thiệu tôi tên là PN tôi sẽ làm giáo viên chủ nhiệm của các bạn trong suốt niên khóa này, tôi nói trước tôi rất dễ mà cũng rất khó, tôi phụ trách môn hóa,sau đây tôi có 1 vài cái nội quy riêng của lóp chúng ta các bạn hãy chấp hành và hợp tác với tôi”.
Sau một hồi đọc một đóng nội quy con nít của của ổng đưa ra thì thằng Đạt ngồi kế bên quay sang nói với tôi.
-“đụ mà đàn ông mà tính đàn bà khổ cho lớp mình rồi, đụ mẹ móng tay cũng kiểm làm như bọn lớp 1 không bằng, đã vậy mổi khi trong vào 15 phút đầu giờ còn phải xếp hang trước hành lang cho ổng kiểm tra nữa, thất là vãi *** mà”
-“nhìn cái mặt ổng là tao thấy ghết rồi, ăn mặt thì như 2 lúa lên đời đã vậy nói chuyện lúc nào ở mép miệng cũng dính 1 tý nước bọt, nói chuyện thì cà đớt cà đớt là bực mình rồi”.
-“Các bạn có ý kiến gì không? Nếu không có nghĩa là chấp nhận hết rồi thì chúng ta bắt đầu thức hiện từ ngày mai, ok!”
Cả lớp im lặng chẳng đứa nào có ý kiến mặt dầu rất bức xúc, rồi ông thấy lại chơi cái trò mà tôi nghĩ cả đời học sinh đưa nào mà chẳng ghét là đổi chổ ngồi theo ý của ổng:
-“giờ tôi sẽ đổi chổ ngồi của các bạn, lớp ta sỉ số là 44 trong đó có 20 nam và 24 nữ, cho nên tôi sẽ xắp cho các bạn nam ngồi kèm với 1 bạn nữ”
Lại thêm một lần bức xúc nữa mà chẳng đứa nào dám lên tiếng. Sau một hồi đổi chổ ngồi thì tôi lại được xắp ngồi chung với nhỏ Loan, thấy tôi đem balo qua chổ nhỏ thì nhỏ đáp lại cái vẻ mặt lạnh lùng của tôi là một nụ cười rất xinh và 1 câu nói:
-“lại có duyên nữa rồi ông nhỉ”
-“uhm hi vọng ngồi đây tôi và Loan sẽ hòa đồng” (nhỏ ngồi ở bàn cuối dãy đối diện với bàn giáo viên)
Ngồi một hồi tự nhiên tôi xoay qua nhìn kỷ khuôn mặt nó và nhìn mấy đứa con gái khác trong lớp thì mới phát hiện ra là nhỏ Loan có nhan sắc đứng thứ 2 lớp, còn nhỏ kia khuôn mặt đẹp hơn, nhưng sau này nhìn tướng tá thì nhỏ Loan lại hơn hẳng nhỏ kia ( mặt đẹp mà nhìn như con cá lẹp )
Sau màng sắp xếp chổ ngồi thì cũng đến màng bầu ban cán sự, nhỏ Loan được làm tổ trưởng tổ 4 , con tôi thì được làm cán sự môn toán do kết quả kiểm tra chất lượng đầu năm môn toán của tôi cao nhất lớp.
Rồi thì cũng hết giờ sinh hoạt đầu năm của thằng cha PN đó, ổng vừa bước ra thì nhỏ Loan cũng xoay qua bắt chuyện với tôi:
-“ê ông học giỏi toán quá hén, mai mốt tôi không biết là hỏi đừng bảo tôi phiền nha cán sự”
-“được thôi nhưng cuối tuần bà cứ xếp tôi hạng A thì ok, kekeke”
-“xí, định mua chuộc tổ trưởng hả, môn văn ông đừng có hỏi tôi à nha, dù gì cũng nhì lớp à”
-“à ừ môn văn tôi ngu lắm”
-“hehe vậy không chỉ tôi toán tôi không chỉ ông văn keke, mà nói nghe nhà ông ở đâu vậy?”
-“tôi ở P8 á”
-“ê vậy là nhà tôi cùng đường với ông rồi, tôi ở P7, ông đi học đi đường nào?””
-“ờ thì đi đường P7, chứ đi đường TP nó xa lắm đạp xe chắc xịt khói lổ tay quá”
Sau một hồi trò chuyện thì tôi với nhỏ Loan cũng thân, rồi học xong tiết 2,3,4 ra chơi là tôi và nhỏ Loan lại thao thao bất tuyệt nói đủ thứ chuyện trên đời. Xong tiết 5 ra về thì tôi đi xe đạp gửi xe ở bãi sau, còn nhỏ đi xe đạp điện gửi ở gần cổng trường. Khi tôi dẫn xe ra thì tôi thấy nhỏ đang đứng đợi ai ở trước cổng thì tôi hỏi nhỏ: (tôi đi xe đạp không phải vì nhà không mua xe đạp điện mà do xe đạp điện của tôi bị hư bình do tôi rất hăng hái tắm mưa, với lại đi xe đạp điện xe hết bình cái đạp muốn ị ra quần luôn mà xe đéo có đi được bao xa”
-‘đợi bạn hả?”
-“đang đợi ông đó ông già, chứ trường này tôi có quen ai đâu”
-“sặc đợi tôi làm gì bà già?”
-“thì đi về chung chứ làm gì?”
Ngó tới ngó lui không thấy thằng Võ nên tôi cũng về cùng nhỏ trên đường đi thì 2 đứa lại cũng thao thao bất tuyệt nào là món ăn,ca sĩ, v.v…. nói chung là chủ đề nào cũng có nói tới. Tôi còn phát hiện ra được 1 điều nữa là nhỏ hay cười lắm, và khi nhỏ cười rất đẹp tôi tin chắc là nhỏ cũng đã hút hồn nhiều người bằng cái nụ cười đó. Rồi thì cũng tới nhà nhỏ tôi lại phải cưởi cái con ngựa sắt đó về nhà một mình. Quan sát sơ lượt qua nhà nhỏ thì cũng biết nhà nhỏ thuộc dạng khá giả và nhà nhỏ mở tiệm may âu phục nam,nữ. tôi quên giới thiệu sơ lượt về nhỏ cho các bạn biết nữa, cao khoảng 1m57 (tôi cao 1m60), da nhỏ không trắng hồng nhưng cũng được gọi là trắng (tôi ghét nhất con gái mà trắng qua nhìn ghê thấy mẹ),mắt 2 mí,mặt trái soan,mình dây. (đúng mẫu người tôi thix, không thix con gái mặt tròn,và có da có thịt).
Rồi thì 1 tuần trôi qua tôi và nhỏ vẫn cứ trò chuyện đủ thứ chuyện mà đến giờ tôi cũng thắc mắc là không biết lúc đó chuyện ở đâu mà nói nhiều đến vậy không biết nữa à. Cứ thế tình cảm của chúng tôi càng ngày càng thân mật, nhỏ có thích tôi hay không thì tôi không biết nhưng tôi thì chì xem nhỏ là bạn vì tôi chưa mướn thương hay yêu ai trong lúc còn ngồi ghế nhà trường.
À chắc các bạn không thấy tôi nhắc đến thằng chiến hữu còn lại học trong trường đúng không? Lên cấp 3 tôi và nó học xa nhau lắm từ lớp tôi mà đi qua lớp cũng khá xa, chắc cũng khoảng 100m vì cách nhau cái sân trường mà nên tôi ngài đi với lại buổi trưa trời nắng hơi đâu đi qua bên kia.
Cứ tưởng là sẽ yên ổn học trong cái trường này nhưng ai đâu biết rằng tuần sau thì sóng gió bắt đầu ặp lên đầu tôi.










CHẬP 3
Trưa thứ 2 đó, trời không nắng, mây nhiều che khuất cả mặt trời nên con đường từ nhà đến trường rất mát không như mọi ngày giớ ngược mà còn nắng như lửa đổ làm tôi đạp xe muốn chảy mỡ.
Sau khi học sinh hoạt 15 phút đầu giờ là môn hóa của ông thầy chủ nhiệm, tôi ngồi mãi mà không tập trung được nên tôi ngồi trong lớp mà mắt và hôn thì thả ngoài sân banh của trường (chổ tôi ngồi xoay qua bên phải là sân banh của trường) xem bọn lớp 12 nó lao động:
“Cóc…….”
-“Headshot nè” thằng ngồi kế bên nhỏ Loan vừa nói vừa cười.
-“ây da”. Tôi lên tiếng vì bất ngờ bị ông thầy bắn nguyên viên phấn trên tráng.
-“e muốn đi ra đó lắm hả,vậy thì bước ra đi”
-“dạ em xin lỗi thầy”
-“bước cuối lớp đứng”
Cái đụ mẹ đi thì đi sợ m cái con cặc gì, tôi đứng dậy với vẽ mặt bất phục chuẫn bị bước ra thì nhỏ Loan cũng đi ra khỏi bàn để tôi đi ra, nhỏ vừa đứng lên thì nhìn tôi với ánh mắt lo lắng và nó nhỏ với tôi:
-“ năng nỉ thầy đi ông. “
-“sợ đéo gì ổng” tôi thì thằm lại. Rồi tôi bước ra khỏi bàn đi xuống phía cuối lớp thì tôi cũng không quên lườm cái thằng lúc nãy nói “headshot” 1 cái ý muốn nói nó rằng “giỏi lắm ráng hùa theo ổng đi con”. Tôi xuống cuối lớp đứng mà vẻ mặt vẫn không khuất phục thằng cha đó nên chắc ổng cũng tức lắm đây. Xong tiết thằng cha đó đi ra khỏi lớp mà xem tôi như người vô hình, càng thích chứ sao, hehe.Xong tiết Hóa là tới tiết Văn tôi ghét môn này nhất trong cuộc đời của tôi. Vô học thì tôi cũng ngồi bình thương như bao mấy đứa khác không dám nhúc nhích không dám nói chuyện gì hết, rồi bà nội đó lại làm khó tôi là kiêu tôi lên hỏi mấy câu hỏi, tôi nào biết trả lời thì bả lại hỏi:
-“em có soạn bài chưa?”
-“dạ chưa ạ”
-“vậy thì ngày mai, khi vô lớp nếu em chưa soạn lại bài này và soạn thêm 4 lần phạt nữa thì em khỏi vô lớp nữa.”
-“5 lần sao em soan kiệp hả cô? Em còn học mấy môn khác nữa chứ có phải học một môn đâu?”
-“tôi không cần biết, nếu còn nói nữa tôi sẽ phê sổ đầu bài là vô lể giáo viên, giờ mời em ngồi xuống”
Đụ má, mới bị thằng zịt già kia làm một tăng xong thì tôi con mẹ này, sao hôm nay đen đến thế không biết, máu điên nó dồn lên đến não rồi. giờ ra chơi nhỏ xoay sang nạt nộ tôi:
-“đi học mà không soạn bài, vừa lắm, tuần này tôi ghi tên ông cho xem”. Tôi đang điên nên không suy nghĩ nhiều cắm cuốn sách môn văn của tôi mà sé cái 1 cái rách phân nữa rồi đập một cái thật mạnh xuống đất, nhỏ chỉ biết nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc, và nhỏ như trời trồng ngồi yên bất động, tôi biết mình hơi lố không biết làm gì giờ thì leo lên bàn nhảy xuống đất chạy ra ngoài căn tin rửa mặt cái cho binh tỉnh lại. thật ra thì tôi biết nhỏ làm vậy vì nhỏ quan tâm tôi nhưng do lúc đó máu điên đang dồn lên não không kiểm soát được hành động nên mới làm như vậy. Vừa hụp xuống rửa mặt thì thằng Đạt cũng đang đứng ở sau lưng tôi, hình như nó chạy theo tôi thì phải.
-“mày điên hả, mày làm cái gì vậy,mày làm vậy là súc phạm nhỏ Loan đó?”
-“ừh tao biết tao hơi lố nhưng do tao không kiểm soát được hành động của mình, thôi con gái giận 1,2 ngày là hết chứ gì”
-“hình như lúc nảy nó khóc đó mày ơi”
-“thiệt hả ông nội”
-“đụ mẹ mày lên lớp coi thì biết”
Tôi chưa vội lên lớp mà cứ đi bình thảng rồi từ từ lên lớp, lúc bước vào lớp cả lớp nhìn tôi cứ như là người ngoài hành tinh, nhưng tôi vẫn đáp lại mọi cái nhìn đó với một anh mắt lạnh nhạt, tôi đi đến bàn nhỏ đang ngồi thì thấy mắt nhỏ đỏ hoe, trên tay thì đang cầm tờ khăn giấy.
-“xin lỗi nha Loan”
-“có lỗi đâu mà xin” . nói xong nhỏ bước ra cho tôi đi vào trong ngồi.
Chết cha kiểu này chắc giận dai lắm đây này, thế là nguyên ngày hôm đó tôi và nhỏ cứ im lặng chẳng ai thèm ngó ngàng đến ai. Lúc ra về tôi cố gắng lấy xe thật nhanh,chạy ra công thì nhỏ đả đi xa rồi, tôi cố gắng đạp xe đuổi theo nhỏ cũng không kịp, tôi biết giờ chỉ có cách sáng mai học chéo buổi chạy lại nhà nhỏ đứng đợi nhỏ ra rồi xin lỗi luôn thôi. Rồi tôi chạy về nhà một mình mà trong lòng suy nghĩ đủ thứ chuyện, không biết nhỏ có chiệu tha thứ cho mình không đây?không hiểu sao hôm nay đường về nha bổng xa thế không biết.
Tôi hôm đó tôi nằm ở nhà soạn bài từ 7h tới 9h mà mới có 2 lần thêm một tý nữa à, thôi kệ mẹ giờ đi ngủ mai sáng thức sớm chạy qua nhà nhỏ đứng đợi nhỏ nữa.
Sáng thứ 3, sao hôm nay trời lại đẹp thế không biết nữa à, mới 6h sáng tôi đã thức chuẩn bị chay thật nhanh đứng trước nhà nhỏ, đợi đến 6h35 thì nhỏ cũng dẫn chiếc xe đạp điện ra, thấy nhỏ tôi gọi
-“Loan” kèm theo tiếng gọi là một nụ cười “mắc cở” của một kẻ phạm tội.
-“gì thế cán sự?”
-“thôi mà cho tôi xin lỗi đi”
-“lỗi gì”
-“tại hôm qua tôi không kiềm chế được bản thân của mình mà”
-“thế giờ đả kiềm chế được bản thân chưa?”
-“dạ thưa tổ trưởng rồi ạ” tôi nghe Loan nói câu đó liền mửng rở trả lời.
-“thôi được muốn tôi tha lỗi thì phải làm cho tôi 3 chuyện”
-“oke miễng sao 3 điều đó tôi làm được là được rồi”
-“giờ đều thứ nhất là từ đây tới cuối tuần ông phải đưa rước tôi đi học.”
Chết mẹ rồi, buổi trưa đi học gió ngược mà chở nó chắc chết quá, tôi suy nghĩ trong đầu như thế và nói
-“xe Loan đâu, sao không đi?”
-“giờ tôi muốn phạt ông được không?”
-“thôi được rồi còn 2 điều kia là gì?”
-“từ từ sẽ biết, giờ tôi dẹp xe vào ông chở tôi đi,oke?”
-“ừh”
Trên đường đi học tôi và nhỏ lại thao thao bất tuyệt như lúc trước, đến lớp thì nhỏ lấy trong cái balo ra 4 tờ giấy ghi đầy chử đưa cho tôi.
-“gì vậy” tôi hỏi
-“tôi chép cho ông 2 lần bài soạn văn đó”
-“sao bà lại làm như vậy?”
-“thôi mệt hỏi nhiều quá giờ lấy không? Không tôi lấy lại à” nhỏ vừa nói vừa nhìn tôi cười.
-“hihi lấy chứ cám ơn Loan nha” sao tự nhiên tôi thấy nhỏ đáng yêu đến thế không biết nữa.
Rồi thừ 4,5 thì mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường cho đến ngày thứ 6 thì lại có chuyện.










CHẬP 4
Sáng thứ 6 đó trời mưa lắc rắc, buổi sáng tôi không có học nên ngủ đến 9h mới thức dậy sửa soạn ăn sáng, khoảng 9h30 thì nhỏ Loan gọi điện cho tôi ( lúc đó tôi đả có đt di động rồi mà sài cái TM506 và cái Samsung nắp bật hang sách tay) :
-“Cô si an na” thấy số của nhỏ gọi cho tôi nên tôi chọc nhỏ nói tiếng nước ngoài.
-“cô cái con khỉ, đang làm gi vậy?”
-“ừ thì đang ăn sáng, mới thức à, hihi”
-“hèn gì tôi nghe mùi khét khét, ngủ nướng giữ hen”
-“hì gọi có gì không? Không lẻ chỉ hỏi đang làm gì thôi sao?”
-“ừh thì có, định kiêu ông bửa nay qua rước tôi sớm sớm tý, đi nhà sách với tôi hen”
-“sớm là mấy giờ?” hix lại còn cái trò nhà sách nơi mà tôi ghét nhất, các bạn thử đi hỏi hết những người đã từng học ngành công nghệ thông tin như tôi có ai mà thích đọc sách không? Chắc chắn là hỏi 100 người thì chỉ có 1 người thích đọc sách, tôi cũng thế từ nhỏ đến lớn 1 cuốn sách tôi cũng không đọc tới nói chi là nhỏ rủ tôi đi nhà sách, nhưng từ chối cũng không được, với lại dạo này đi với nhỏ tôi cũng thấy vui vui nên đồng ý.
-“ừh thì khoảng 11h30 á”
-“ừh cũng được vậy tý 11h30 tôi qua rước á, tôi qua mà bà chưa ra trước đứng thì tôi đi bỏ ráng chịu à nha”
-“ừh, tuân lệnh không dám cho cán sự môn toán đợi đâu, hihi”
-“bỏ cái câu cán sự môn toán à nha, nghe cứ như là đang châm biếm người ta á”
-“ừh bỏ thì bỏ,thôi ăn đi coi chừng mắc nghẹn à, hihi”
Bửa đó tôi ăn cơm sớm và xin tiền cha,mẹ tiền đi học. Tới nhà nhỏ thì cũng khoảng 11h35, nhỏ đứng trước nhà đợi tôi gặp tôi nhỏ mừng gở nói
-“trễ hẹn 10 phút rồi nhá, phải phạt”
-“phạt gì tại đồng hồ của bà chạy sớm thôi á, giờ đi nhà sách nào?”
-“đi nhà sách trần phú đi”
-“con gái sao mệt thấy gúm, ra đường cái là cải trang như ninja chỉ chừa con mắt nhìn đường thôi”
-“ninja cái đầu ông, không bảo vệ nhan sắc xấu rồi ai thương nữa, hihi”
-“thì tôi thương bà” tôi vui miệng nói chơi không biết nhỏ có nghĩ gì không?
-“xạo”
Nói chuyện một tý thì cũng tới nhà sách trần phú, vào đó nhỏ cởi khấu trang,áo khoát ra dẹp vào tủ, lúc này nhìn mặt nhỏ hồng hồng xinh làm sao, thấy tôi nhìn nhỏ tự nhiên mặc nhỏ ửng hồng hơn hẳng, nhỏ xoay đi và nói:
-“giờ có vào không ,hay đứng ở đây” nói xong nhỏ bước vào trước tôi lon ton đi theo.
Vào trong thì tôi và nhỏ gặp thằng Biển (thằng này tên sóc lắm, tên Bão Biển,một lát sau nhỏ nói tôi mới biết), nó hỏi nhỏ:
-“bạn Loan hả”
-“ừh mới quen,học cùng lớp”
-“nhìn cũng bảnh giữ há” nó nói xong nó lườm tôi 1 cái, tôi cũng nhìn nó lại.
-“thôi đi vô đây nè W, L đi trước nha B” nói xong tôi và nhỏ đi vô trong giang sách thời trang còn thằng đó thì chắc đi về luôn.
-“ủa bạn bà hả?”
-“bạn gì, hồi lúc học cấp 2 học chung trường, nó thích Loan mà Loan không chịu đó”
-“trời, bà cũng đắc khách giữ hen,sao không chịu thằng đó nhìn mặt cũng hồn lắm à”
-“cái gì hôn là sao? hồn nhiên hả?
-“không, cô hôn đó”
-“ưh, nó cô hồn thiệt, nó chơi với mấy đứa trong xóm cây Điệp á” ở tỉnh tôi nói tới xóm cây Điệp thì ai cũng biết nỗi danh về đánh nhau, đánh bạc, hay bất cứ trò gì mà xã hội xa lánh… chẳng xóm nào dám động đến xóm cây Điệp vì xóm nó người vừa đông vừa liều, đụng đến có nước mụt xương.
-“trời ghê vậy ta,thế nhà nó ở đâu”
-“ừh nhà nó ở dưới cầu xáng á”.
Đọc sách cho đã thì cũng gần 12h30 tôi đèo nhỏ vô lớp, buổi học diễn ra bình thường cho đến khi ra về ,lúc tôi dẫn xe ra thì tôi thấy thằng Biển cũng với 3 thằng nữa đang đứng ở trước trường, tôi cũng bình thường lấy xe đèo nhỏ về (3 thằng kia nhỏ hơn tôi 1 tuổi, nhỏ con hơn tôi, có thằng Biển nó bự con hơn tôi) lúc đi ra nó nhìn tôi ,tôi cũng bình thường cười nói với nhỏ. Đi được khoảng 50m thì tự dưng ai đó quật tôi xuống xe, xe ngã qua 1 bên nhỏ cũng té luôn. Lúc tôi ngã xuống thì hơi bất ngờ chưa biết chuyện gì xảy ra thì thằng đó nó đấm vào bụng tôi 1 cái đau điến người, máu điên lai nỗi lên tôi lấy tay cho nó 1 đấm vào con mắt nó, nó lăng ra 2 tay ôm cái mặt(tôi dung hết lực đấm vào con mắt nó, lúc về nhà cái ngón tay trỏ của tôi bị đau luôn mà), tôi nhào tới lôi tay nó ra, giơ nắm đấm lên định cho nó thêm 1 cái nữa thì nhỏ kéo tôi ra và nói:
-“thôi bỏ đi W, thằng B nó lại kìa”
Tôi không nói gì như bừng tỉnh sau cơn mê sản đứng dậy , tôi lườm thằng đó 1 cái rồi leo lên xe chở nhỏ về
-“W có sao không, có đau không?”
-“không sao, L có sao không? Nảy ngã có trày xước gì không?”
-“ừ không sao, mấy thằng này mất dạy quá”
-“L quen nó hả”
-“không quen, nhưng nó ở trong xóm cấy Điệp á, còn thằng nảy đánh nhau với W là kế bên nhà thằng Biển”
-“à chắc nó thấy L đi với W nên tưởng đâu mình quen nhau nên ghen kiếm chuyện với W chứ gì?”
-“ừh chắc vậy, ngày mai chắc nó lại lên trường nữa đó, chết rồi, hay mình báo công an đi”
-“báo gì mà báo, nó lên thì W tiếp nó,sóng thần W còn không sợ nữa nói chi là Bão Biễn chỉ sợ bọn nó chơi hội đồng thôi”
Về tới nhà tôi ăn cơm xong, tắm rửa chạy xuống nhà thằng Nghé:
-“đụ má, hồi sáng đi học bị kiếm”
-“đụ mẹ thằng nào kiếm mày”
-“thằng Biển, mày biết nó không?”
-“biết, mà mày làm gì nó mà nó kiếm mày?”
-“đụ mẹ t có biết nó đâu mà kiếm nó làm gì pa,chắc nó thấy tao chở con Loan mà nó thix nhỏ đó nên kiếm tao chăng”
-“ mày đi với tao xuống nhà nó nói chuyện với nó”
Xuống đến nhà thằng Biển, 1 căn nhà thiết lụp xụp. thằng Nghé hô to:
-“Biển ơi mày có nhà không?”
-“ai vậy đợi cái”
rồi nó từ trong nha bước ra, thấy thằng Nghé thì hỏi
-“mày kiếm tao chi có gì không?”
-“mày biết thằng này không?” thằng Nghé hỏi thằng biển và chỉ ra sau.
-“biết, hồi sáng mới gặp”
-“đụ mẹ nó nói mày kiếm nó, nó làm con cặc gì mày?”
-“tại thấy nó thấy ghét thì kiếm”
-“đụ má tao nói trước, nó bạn tao, đứa nào kiếm nó như kiếm tao, oke”
-“con cặc tao không kiếm nó thì đứa khác cũng kiếm”
-“ai?”
-“hồi sáng nó đánh thằng Tiễn bầm con mắt, thằng Tiễn nó quen tụi cây Điệp”
-“đụ mẹ mày, nó đéo làm gì tao tao đánh nó làm con cặc gì” tôi ngồi ở sau lên tiếng.
-“rồi vậy thằng Tiễn tao sẽ chơi với nó, còn mày đụng tới nó thì đừng có trách tao nha Biễn”
Nó đéo nói gì rồi quay vô nhà.
-“ Rồi giờ mày đi uống cf với tao tý,tý về nhà tao tao đưa mày cái ống tiếp hồi bửa mày gửi tao, mai đi học đem theo có gì rồi tính tiếp đéo có gì đâu”.
Xong khi lấy đồ chơi xong tôi về nha nằm ngủ dưỡng sức cho ngày hôm sau ra trận













CHẬP 5
Sáng thứ 7 tôi vẫn đi học bình thường như không có chuyện gì, chỉ có hôm nay nhỏ kiêu tôi khỏi rước nhỏ để tránh thằng biển lại kiếm tôi, chỉ cái là tôi nhét 1 cái ống tiếp vào trong balo. Lúc ra về thì cũng 10h30, mới 9h30 tôi nghe mấy đứa bạn tôi nói là bọn nó ngồi ở quán cf trước trường. tôi móc điện thoại gọi cho thằng Nghé :
-‘tụi cây điệp nó lên trường tao, khoảng 7,8 mạng gì à”
-“chết mẹ giờ tao đang đi làm không có ra được khoảng 11h mới tang ca, mấy giờ mày về?”
-“khoảng 10h30 tao về rồi”
-“ủa mà thằng nào lên trường mày?”
-“thì tụi bạn thằng Tiễn, thằng Vĩ ấy”
-“trời đụ mẹ tép riu, có đem đồ chơi theo không?”
-“có”
-“ giờ tý ra về, mày ở trong trường khoan hả ra, đợi ra về hết rồi mày hả ra”
-“chi vậy?”
-“ ra sớm thằng bảo vệ nó ra còng đầu mày,đợi ra về hết mày cầm ái ống tiếp trên tay thằng nào vào mày xả chết mẹ nó,có gì tao lo tiếp cho, trưa qua tao qua chở mày qua cây Điệp”
-“rồi oke” đụ mẹ tới lúc gặp chuyện thì ông nội Lợi,Toàn,Nghé thì bận đi làm không về được, còn thằng ông nội Võ thì đi du lịch 4 ngày nay đéo có tin tức gì.
Lúc ra về nhỏ tôi ngồi trong lớp cho tụi nó về hết chỉ có nhỏ ở trong lớp với tôi, nhỏ cứ đòi lấy điện thoại ra gọi cho công an, nhưng tôi không cho, nét mặt của nhỏ lúc này lo lắng lắm, tự dưng nhỏ nắm tay tôi và nắm rất chặt, tôi nhìn nhỏ , nhỏ cũng nhìn tôi, được chừng 10 giây thì tôi bảo nhỏ:
-“W có không sao đâu, nếu có gì thì ai sẽ đưa rước Loan đi học nữa yên tâm L nhá”
-“ừh cẩn thận nhá bọn này mất dạy lắm đó” nhỏ vừa nói mà giọng như lạc hẳng đi, cứ như là mún khóc vậy
-“ừh biết rồi mà khổ quá, không chết đâu mà lo, tý chuyện thôi mà”
-“chỉ tại Loan không à, tự nhiên kiêu W đi nhà sách làm gì”
-“ừ biết sai thì phải phạt, giờ L về đi W ra nè, trường về hết rồi” nói xong tôi không nói gì buôn tay nhỏ ra rồi mang balo đi ra trước, tôi lôi cho cây ống tiếp lòi ra ngoài khỏi balo để có gì móc ra dễ tý. Lúc ra trước cổng nhỏ vẫn không chịu về nhỏ đứng ngay cổng trường lúc tôi ra tôi thấy nhỏ chưa về nên kiêu nhỏ lại và nói:
-“Loan mà không về tý W lo nhin Loan W bị đánh chết luốn đó”
-“L sợ lắm”
-“nói chơi chứ về đi, Loan đứng ở đây nữa bọn nó đánh W chết à”
Nói xong nhỏ cũng líu ríu đi về .
-“nó ra kìa tụi mày ơi” nói xong bọn nó đi ra khoảng 7 thằng tóc xanh tóc đỏ, thằng nào cũng nhỏ con hơn tôi thế này thì bọn nó định hội đồng đây mà, bọn nó kéo lại trước mặt tôi, tôi hỏi
-“muốn con cặc gì nói”
-“mày đánh thằng bạn tao bầm con mắt thì giờ mày phải trả gấp đôi cho nó đánh lại bầm 2 con”
-“đánh cái con cặc tao nè, nó kiếm chuyện tao thì bị tao đánh, giờ kiêu tao cho nó đánh lại hả, không có đâu con muốn thì kiêu nó ra 1-1 với tao, bọn mày định chơi hội đồng bố mày à?” nói xong tôi thò tay ra sau móc cái ống tiếp ra.
-“ơ thằng này láo nhỉ, thế thì hội đồng mày chết mẹ mày” nói xong bọn nó nhào vào, đéo thằng nào có vũ khí chỉ chơi tay không mà kiêu tôi sợ à. Tồi cầm ống tiếp quơ 1 cái trúng cái tay thằng đệ của thằng Vĩ rồi tôi cầm ống tiếp đánh loạn xạ, bọn nó né ra xa:
-“ đụ má muốn chơi chứ gì,được lắm, bao vay nó bọn mày” thằng vĩ lên tiếng.
Cũng may là trường tôi nằm khuất trong cuối đường và đường nhựa khu này toàn cơ quan muốn kiếm 1 cục gạch cũng không có, không thôi bọn nó ném đá thôi cũng đủ chết.
-“hơ lại chơi trò ma trân với bố mày à” nói xong tôi cầm ống tiếp xong tới thằng Vĩ cầm ống tiếp đánh loạn xạ vào nó , nó né nhưng cũng trúng được đâu 2,3 cái gì đó. Chống cự 1 tý thì tôi cũng bị nó đạp 1 cái từ phía sau lưng ngã lăng ra , bọn nó xúm lại tôi đứng dậy kịp quơ ống tiếp 1 cái nữa ngay cái đầu thằng tóc vàng, tôi nghe 1 cái cóp thằng tóc vàng lăng ra ôm cái đầu, mà công nhận thằng này nó luyện thiết đầu công hay sao mà đầu cứng vậy, đánh như vậy mà cũng không bể đầu.
Thằng tóc vàng vừa lăng ra thì bọn nó có vẻ hung hăng hơn ! bổng nghe tiếng nẹc pô tôi xoay lại nhìn thì thấy thằng ngé đang chạy con wave độ của nó lên . Tôi xoay nhìn thằng Nghé xong thì xoay lại bụp, 1 đấm vào ngay miệng tôi, tự nhiên có cảm giác có cái gì đó lộn cộn trong miệng tôi lấy lưỡi lùa ra rồi phung ra :
-“cái đụ mẹ bọn mày làm mẻ rang bố được lắm” tôi vừa nói vừa nhảy lên đạp thằng vừa đấm vào mặt tôi 1 cái nó lăng nhào ra tôi chạy tới vừa chạy vừa lấy ống tiếp quơ xung quanh đừng cho mấy thằng kia nhào vào, rồi lấy chân đá vào hông thằng đó 2 3 cái thì thằng Nghé cũng gần tới. tôi chạy lại thằng Nghé
-“có sao không?”
-“không sao” tôi leo lên xe
Thằng Nghé chở tôi lại bọn thằng Vĩ thằng Nghé nói:
-“giờ mày có muốn hòa không Vĩ hay mày muốn chơi tiếp”
-“con cặc chứ hòa, nó đánh thằng cu đỏ với thằng long vậy kiêu hòa hả”
-“đụ mẹ bọn mày chơi hội đồng bố mẻ cây rang nè sao không nói” vừa nói tôi vừa phun ra 1 tý máu răng.
-“giờ tao không muốn hòa thì sao?”
-“oke, không hòa thì chơi tiếp” nói xong thằng Nghe chở tôi qua cây Điệp, tới một ngồi nhà cũng giản dị thằng Nghé gọi vào nhà
-“Hiếu ơi”
-“ơi” nói xong 1 thằng từ trong nhà đi ra.
-“ê Hiếu, thằng Vĩ nó kiếm thằng bạn tao”
-“kiếm thằng này đó hả”
-“ừh đụ mẹ này gặp nó hỏi mún hòa k, thì nó bảo không muốn hòa, bảo muốn hòa phải cho nó đánh thằng này bằm 2 con mắt mới được,hồi nảy 6 7 thằng chơi hội đồng nó gãy cây răng kìa”
-“đụ má, rồi để tao lo, nó có kiếm mày rồi thì mày cứ nói là lính của tao”
-“ừh, có gì tối đi café”
-“thôi tao về luôn nghe ăn cơm chuẩn bị đi làm nữa” thằng Nghé nói
-“về luôn nghe Hiếu” tôi cũng từ giả
Trên đường về thằng Nghé nói với tôi
-“chiều nó có lên thì mày cứ kiêu thằng bạn mày ra nói với nó là mày là lính của Hiếu ‘Ghẻ’ là được”
-“uhm thôi mày chở tao qua trường lấy xe”
Về tới nhà tôi ăn cơm tắm rửa soạn tập xong, được 1 tý thì nhỏ Loan gọi qua cho tôi
-“cô si an na”
-“giỡn hoài, rồi có sao không?”
-“không sao, tý trưa tôi qua rước không được đâu nha” không phải vì sợ bị kiếm chuyện mà tôi sợ đang chở nhỏ giống hôm bửa thì bị đạp ngã xe lở nhỏ bị gì thì sao?
-“uhm,làm L lo muốn chết, thôi mẹ vừa gọi , tý gặp ở trong trường nói chuyện tiếp”
Chiều đó tôi đi học, mong sao cho 5 tiết trôi qua nhanh tý, mà thời gian nó cứ trôi qua từ từ, rồi thì tiết sinh hoạt chủ nhiệm cũng kết thúc, tôi chạy qua bên bàn của thằng Đạt rồi nói nhỏ với nó
-“tý mày ra nói với tụi nó là tao là lính của Hiếu ‘ghẻ’ ”
-“ừh”
Sau khi trống trường báo hiệu kết thúc 1 tuần hoc và thời gian giải lao sau 1 tuần mệt mói bắt đầu…Khoảng 15 phút sau thì học sinh trong trường cũng ra về hết, tôi chạy ra sau lấy xe xong dẫn xe ra trước đâu trong trường, cởi balo ra để trong gổ xe rồi tay không đi ra trước, vừa ra thì thằng Vĩ nó đi lại trước mặt tôi nói
-“mày về mày hỏi thằng Hiếu ‘ghẻ’ xem, hỏi nó có biết Bụi ‘đời’ không?”
-“ừh để về tao hỏi thử xem”
-“hôm nay bố mày có việc nên về, hôm khác bố mày tính sổ mày”
-“her, không về ở lại làm được con cặc gì tao?”
-“ừh mày hay lắm,đợi đó”
Rồi bọn nó kéo về, tôi biết là nghe Hiếu ‘ghẻ’ là bọn nó không dám động đến tôi rồi.nói rỏ hơn tý là trong xóm cây Điệp thì Bụi ‘đời’ là trùm nó khoảng 27 tuổi, nó có 4 thằng đệ ruột thuộc thế hệ 9x ( bọn nó thường gọi là tứ đại hộ pháp) và Hiếu ’ghẻ’là một trong số đó.
Rồi tôi cũng về nhà, được một tý thì nhỏ lại gọi qua cho tôi :
-“cô si an na”
-“rồi sao rồi?”
-“xong rồi không có gì hết”
-“hix cũng may,làm Loan lo cho muốn chết luôn”
-“làm gì mà lo ?”
-“thì thì……”nhỏ bỏ lửng 1 câu nói.
-“thì thì gì?”
-“không có gì”
-“xí có gì thì nói đại đi, tối chủ nhật đi dạo với w nha”
-“uhm, để Loan qua rước cho chứ đi xe đạp tội cho ông”
-“thôi để w rước cho đi xe đạp mới tình”
-“gớm, ừh cũng được”
Tối đó tôi với thằng Nghé và Hiếu “ghẻ” đi uống café thằng Hiếu hỏi:
-“rồi hồi sáng có gì không?”
-“không có gì mà nó kiêu về hỏi ông là ông biết Bụi “đời” không”
-“đụ mẹ nó, ý nó nói là Bụi”đời” chống lưng cho nó hả, tý 2 thằng mày đi với tao gặp Bụi “đời”.
Uống cf 1 tý thì 3 đứa về cây Điệp thì thấy Bụi “đời” đang ngồi ở đầu xóm uống cf, thằng Hiếu tấp vào nói:
-“Huynh ra em hỏi cai này cái”
-“gì mày?”
-“bộ Huynh chống lưng thằng Vĩ kiếm thằng đệ em hả?”
-“đâu có đâu”
-“má,vậy hồi chiều nó kiêu thằng đệ em về hỏi em biết Bụi”đời” không”
-“mày đi kiêu nó qua đây cho tao”
Thằng Hiếu kiêu tôi xuống xe rồi nó đảo đi kiếm thằng Vĩ, khoảng 5 phút sau thì thằng Hiếu nó chở thằng Vĩ lại
-“mày mượn danh tao đi kiếm thằng này hả vĩ”
-“dạ đâu có đâu, em chỉ hỏi nó biết anh không thôi mà”
-“hỏi cái con đĩ mẹ mày” vừa nói xong thằng Bụi ‘đời’ nó túm lấy cổ áo thằng Vĩ nâng nó lên hỏng chân rồi nó đấm vào mặt thằng Vĩ 1 cái, rồi nói tiếp;
-“đụ má mai mốt đứa nào mượn danh tao tao đá chết mẹ, chứ không phải như vậy đâu nghe thằng chó,rồi mày kiếm thằng này nữa thì đừng có trách tao” Bụi đời nói và chỉ tay về phía tôi.
-“dạ dạ, em xin lỗi’ nói xong nó chạy về nhà.
-“em cám ơn nha anh “ tôi lên tiếng cám ơn thằng Bụi “đời”, rồi từ giả ra về.
Thế là giông bão đả trôi qua, ông bà ta thường nói sau cơn mưa trời lại sáng, đúng như thế sau việc đó thì ngày tháng hạnh phúc cũng đến với tôi. À tôi cũng không biết sao mà năm nào đi học thì đầu năm vô cũng có chuyện,nghĩ cũng lạ










CHẬP 6

Sau một số chuyện xảy ra như thế tôi mới nhận ra rằng hình như nhỏ cũng quan tâm tôi lắm, mà hình như là tôi…..tôi cũng thích nhỏ hả gì rồi, những ngày không gặp nhỏ là tôi cảm thấy nhớ, rất là nhớ nhỏ!!
Hôm chủ nhật đó cũng thế, nhớ nhỏ lắm, mong sao cho thời gian trôi qua nhanh để mau đến tối mà trớ trêu thay thời gian nó cứ từ từ như rùa bò, sao hồi xưa đi chơi game ở ngoài tiệm net miễng vừa vào ngồi máy chưa gì đã “con ơi hết giờ, chơi nữa không” sao bây giờ thời gian nó không trôi qua nhanh giống như hồi xưa.
Chờ mãi nên nóng ruột không biết làm gì, bèn lấy điện thoại ra gọi qua nhà nhỏ:
-“alo” tiếng một người phụ nữ nhấc máy. Tôi nghĩ chắc là mẹ nhỏ.
-“dạ con chào cô ạ, cô làm ơn cho con hỏi có bạn Loan ở nhà không ạ?” dã bộ ngoan hiền lấy lòng
-“có.có gì không con?”
-“dạ cô cho con gặp bạn Loan ạ”
…….
-“alo, ai zậy”
-“anh nè, em đang làm gì vậy em yêu”
-“em cái đầu ông á, W phải không”
-“trời hay ta nghe cái biết ai liền”
-“nghe cái giọng là biết rồi, đang làm bài, gọi có gì không?”
-“thì buồn nên gọi chơi vậy thôi, hihi thôi làm bài đi”
-“rảnh giữ tối nay đi 6h30 đó nha”
-“uhm hihi”
Nói chuyện với nhỏ sao tôi có cảm giác vui vẻ quá, rồi lại ngồi chờ nhỏ nữa sao, làm gì để giết thời gian đây, tôi leo lên phòng bật máy điều hòa lên(bà mẹ cái máy điều hòa hồi đó nó cứ như là cây quạt gió ấy chỉ được cái là hơi lạnh lạnh mà ăn điện như quỷ) nằm suy nghĩ tối nay sẽ làm gì,làm gì và tôi đã nghĩ ra 1 chuyện mà trước giờ tôi chưa bao giờ làm đó là tỏ tỉnh với nhỏ, phải lên một kế hoạch gì đó cho thật lãng mạn mới được. Nằm suy nghĩ mãi không ra cách nào để làm nhỏ có cảm giác lãng mạn rồi thì tôi thiu thiu ngủ lúc nào không hay.
W ơi xuống ăn cơm nè. Tôi giật mình thức dậy nhìn đồng hồ thì lúc đó đã 5h40, tôi lon ton chạy xuống ăn cơm, đang ăn thì sực nhớ là chết cha vẫn chưa có kế hoạch gì hết, mà giờ chuẩn bị thì cũng không có kịp ngoài việc mua cho nhỏ được một nhánh bông hồng.
Ăn cơm , tắm rửa xong thi cũng 6h15 tôi đang ngồi chờ đến 6h30, hôm nay tôi chơi bộ đồ vía luôn (vía là bộ đồ của mấy ông thầy tu chỉ mặc khi đi làm đưa tang,còn bộ đồ vía của tôi là chỉ mặc khi đi đám tiệc hihi ). Ngồi chờ mà lòng thì cứ như là ai chọt đít cứ đứng lên đứng xuống móc điện thoại ra coi đồng hồ….. bổng có 1 cuộc gọi tới:
-“W nghe nè L”
-“rồi chưa, L xong rồi”
-“uh W qua liền”
Nói xong tôi chạy như bay ra trước dẫn xe ra ngoài, sao bửa nay tự nhiên tôi đạp xe nhanh mà không thấy mỏi chân gì hết vậy ta, đúng là tình yêu không ngăn cách bởi địa lý mà, hihi.
Tới nhà nhỏ thì nhỏ đang đứng trước cổng chờ tôi, hôm nay nhỏ viện quần jean đơn giản và áo thun ôm sát người làm chó cái đường cong của nhỏ hiện ra rỏ rang hơn. Thấy tôi nhỏ tươi cười:
-“gớm bửa nay đi đâu mà mặc đồ đẹp giữ vậy ông thầy”
-“chở người đẹp mặc đồ xấu sao được hihi”
-“được cái nói đúng không à”
-“giờ có lên xe không hay đứng đó nè”
Nhỏ leo lên xe ngồi rồi hỏi tôi:
-“đi ăn kem đi, tự nhiên thèm kem quá”
-“ờ vậy cũng được xuống MT ăn nha”
-“uhm”
Tôi và nhỏ đi xuống MT ăn ( chổ này nỗi tiếng bán kem ngon nhất tỉnh),khi đến quán Kem tôi nói nhỏ:
-“L vô trước đi gọi cho W 1 ly kem cacao luôn, W đi mua đồ cái 2 phút quay lại liền”
-“ừh nhanh nha, bỏ ở đây tý bị bắc cóc à”
Tôi đạp xe thật nhanh đến chổ bán hoa mua 1 nhanh bông hoa hồng rồi mua 1 cái túi nilon đen thật to gói lại, để kỹ càng trong rổ xe. Rồi chạy xe lại tiệm kem vừa gặp nhỏ tôi chọc nhỏ:
-“tưởng đâu ai bắt cóc rồi chứ”
-“xí dễ bắt quá, mà lỡ nếu bị bắt thiệt thì sao”
-“thì W sẽ đi tìm và sẽ cứu L ra, giống như trong game vậy á”
-“hay quá hén”
Tôi và nhỏ cứ thế lại huyên thuyên trò chuyện, mà cũng công nhận là tôi và nhỏ nói chuyện rất hợp ý, nói chuyện với nhỏ không bao giờ chán. Nói mãi cũng chán nên tôi kiêu tính tiền rồi đèo nhỏ ra công viên cho mát. Đi đến công viên , đang chạy xe thì tôi dừng lại, lấy trong cái túi nilon cành bông hồng rồi tặng cho nhỏ, nhỏ hỏi:
-“dịp gì đây?”
-“ừ thì cuối tuần vui vẻ”
-“cám ơn nha, w để trong rổ xe đi tý về L lấy ra”
Xong tôi chở nhỏ lại chổ nào vắng vắng người mà hơi tối tối tý, nhỏ hỏi sao không ra chổ sáng thì tôi nói là chổ đó không có gió ngồi ở đây kế bên bờ sông có gió mới mát. Ngồi nói chuyện 1 tý thì tôi cũng nhớ tới cái xứ mệnh của mình là hôm nay phải tỏ tình với nhỏ mà không biết phải nói sao giờ, ngại lắm. tôi mới nhớ hồi lúc tôi có coi bộ phim gì đó mà thằng con trai dụ cho nhỏ đó quay mặt đi chổ khác rồi đợi nhỏ đó quay qua hôn nhỏ đó bất ngờ, rồi tỏ tình thế là nhỏ đó chịu liền. Lúc đầu tôi cũng không dám nhưng lúc sau thì tôi nghĩ là nhỏ cũng thích mình mà chắc không sao đâu an toàn mà.
Nghĩ xong thì tôi chỉ tay về một vùng trời xa xăm phía bên kia của nhỏ rồi bảo nhỏ:
-“nhìn kìa L, thầy gì không, nhìn cho kỹ nha”
-“đâu’ nhỏ xoay qua nhìn, tôi từ từ đưa mặt mình sát mặt nhỏ rồi bổng nhỏ xoay qua thế là………môi tôi và môi của nhỏ chạm vào nhau, nhỏ giật mình quay mặt đi tôi thừa cơ hội nắm lấy tay nhỏ rồi thủ thỉ:
-“Loan à, W yêu L rồi, L làm bạn gái W nghe” ( một câu nói rất cổ điển)
-“W nói gì” nhỏ xoay qua nhìn tôi với anh mắt tra hỏi xem tôi nói thiệt hay nói chơi.
-“W nói là W yêu Loan, W muốn L làm bạn gái của W”
-“W nói thiệt hả”
-“nghiêm túc”
Nhỏ không nói gì mà chỉ cười một nụ cười hạnh phúc rồi gật đầu 1 cái. Tôi từ từ tiến sát mặt mình đến mặt nhỏ, nhỏ hiều ý liền từ từ nhắm mắt lại rồi tiến sát mặt nhỏ về phía tôi thế là môi lại kề môi 2 đứa bắt đầu 1 nụ hôn đầu đời, do là lần đầu của 2 đứa nên cả 2 vẫn còn rất vụng về. Hôn được khoảng 1 phút thì nhỏ không hôn nữa mà xà vào lòng tôi, tôi choàng tay sang ôm nhỏ sát vào lòng, cả 2 trong trạng thái rất hạnh phúc nên không biết nói gì, rồi thì nhỏ cũng lên tiếng phá tang đi cái sự im lặng đó:
-“W biết là L hạnh phúc lắm không”
-“ừ W cũng vậy W rất hạnh phúc”
-“Mà W cũng ngốc thiệt, có biết là L chờ câu nói này lâu lắm rồi không, từ lúc mới học được chừng 2 tuần á”
-“tại W nhát mà, với lại sợ nói ra L không chịu thì chắc buồn lắm”
-“thế sao giờ lại nói, không giữ luôn đi nói ra chi vậy”
-“thì tại qua chuyện vừa rồi thì W biết L cũng thích W nữa, nên mói đánh liều”
-“hay quá hé, W còn thiếu L 2 chuyện W nhớ không?”
-“ừ nhớ, giờ L nghĩ ra chưa?”
-“nghĩ ra rồi”
-“thế thì nói đi”
-“W không được phản bội L, phải luôn luon chung thủy với L”
-“ngốc quá, có bạn gái xịnh đẹp,lại dễ thương vậy ai mà bỏ cho được” tôi xiết chặt nhỏ hơn.
-“nhớ những gì W nói đó”
-“L cũng phải hứa với W có được không”
-“W nhìn xuống dòng sông kìa, W thấy sống không?”
-“thấy”
-“chừng nào không còn sống thì L sẽ không yêu W nữa”
Sau này khi mà em có đọc được tự truyện của anh đoạn đầu em không đoán ra là anh thì có thế nhưng anh tin chắc rằng em đọc đến đây thì em sẽ biết là anh rồi đúng không, anh có 1 câu muốn nói với em: Loan à, sao em hứa với anh chi vậy? để rồi ngày em ra đi, anh đã chạy đến đó, chổ 2 đứa đã trao cho nhau nụ hôn đầu đời và anh đã nhìn xuống dòng sông đó, sống vẫn còn thế sao em lại bội ước mà bỏ anh!!!
Cả 2 ngồi ôm nhau, rồi trao cho nhau những lời yêu thương thì cũng đến 9h30 tôi chở nhỏ về nhà, dừng trước cửa giờ này hang xóm đóng của ngủ hết rồi, cha mẹ nhỏ cũng đang xem tivi trong phòng nên đường vắng tanh, nhỏ kéo tôi sát lại rồi nhin xung quanh không có ai, nhỏ hôn tôi 1 cái rồi nói:
-“anh về cẩn thận nha, ngủ ngon nha, em yêu anh nhiều lắm” nhỏ đỏi cách xưng hô với tôi không còn xưng tên nữa.
-“ừ em vô nhà đi đứng đây lạnh à”
-“ừ em vô đây ngày mai em rước anh, đạp xe tội cho anh lắm”
-“ừ thôi a về đây anh cũng yêu em nhiều à”
Tôi đạp xe quay về mà lòng thì rất rất là hạnh phúc, quay lại nhìn nhỏ thì nhỏ vãn đúng đó dõi theo bóng dáng của tôi chuẩn bị khuất qua ngã 4.
Một đêm khó ngủ lại đến với tôi chắc do tôi qua hạnh phúc, cứ nắm thế cho đến 3h sáng tôi cũng ngủ được. Thế là hết 1 tuần rồi , hi vọng tuần sau sẽ không có gì ngoài hạnh phúc và hạnh phúc !!!













Chập 7.
Nó ngồi vào cái laptop của nó, nó muốn gõ truyện cho mọi người nghe, nhưng nó lại không biết bắt đầu từ đâu? Vì đối với nó, những kỷ niệm về nhỏ đã từ lâu không còn hiện hữu trong nó nữa, nhưng từ khi nó đọc lại cái hồi ký của thằng cha mrsiro thì những kỷ niệm đó đã cứ từ từ trở lại, trở lại không có thứ tự cứ ùa về theo từng cơn từng cơn.
Nó nhớ những lần đi dã ngoại cùng nhỏ, những lần nó và nhỏ ngồi ở nơi mà 2 đứa gọi là “ cầu vòng khuyết”, những lần trốn nhà đi du lịch mà nó và nhỏ tự thưởng cho nhau sau mỗi kỳ thi. Và rồi từ từ nó cũng nhớ ra được những kỷ niệm về nhỏ……
Sau 1 tháng tôi và nhỏ quen nhau, lúc đầu cả 2 đều không cho mọi người xung quanh biết, ở nơi có người lạ thì cả 2 là bạn bè bình thường của nhau, nhưng hể những nơi vắng vẻ thì tôi và nhỏ là một cặp tình nhân lãng mạn trao cho nhau những nụ hôn nòng cháy! Sau những lần tranh thủ lén hôn nhau vội vã,chạy đua với thời gian, thì nó và nhỏ cũng đã thành thạo hơn trong việt “ăn cháo lưỡi”, tình cảm thì cả 2 vẫn thắm thiết, lúc đó chú của nhỏ từ nước ngoài về cũng đem cho nhỏ được cái T-mobile nên 2 đứa cũng dễ liên lạc hơn.
Cũng như thường lệ tối thứ 7 là tôi và nhỏ lại đi dạo xong đến nơi mà chúng tôi đã chính thức là của nhau ngồi trao lời yêu thương và những nụ hôn nồng cháy, nhỏ đang trong vòng tay của tôi, môi tôi cũng đang đến tìm nhỏ, tay tôi đang ôm nhỏ từ phìa sau thì từ từ cũng dịch chuyển lên trước nó đi vào áo thun của nhỏ rồi dừng lại ngay cái bụng phẳng lì của nhỏ. Lúc này trong người tôi đã nóng rang lên, tay tôi vẫn chưa chiệu thôi, nó vẫn tham lam dịch chuyển lên phía trên, nó đụng ngay phải cái áo ngực của nhỏ, rồi lại từ từ luồn vào phía bên trong áo ngực. Lúc này nhỏ nhưng bừng tỉnh đẩy tay tôi ra rồi nhìn tôi và nói:
-“đừng anh, hãy để em và anh có 1 đêm tân hôn thật đúng nghĩa nha anh”
-“anh xin lỗi tại anh không kiềm chế được”
Rồi cả 2 im lặng ngồi nhìn dòng sông đang lửng lờ trôi. Bỗng một khúc nhạc tin nhắn reo lên, thì ra là điên thoại của nhỏ có tin nhắn. nhỏ lấy điện thoại ra coi coi, tôi cũng không để ý (vì tôi không thích kiểm soát tin nhắn của nhỏ vì như thế nhỏ sẻ có cảm giác gò bó). Sau khi đọc tin nhắn thì tôi thấy 1 nỗi lo âu buồn phiền xuất hiện trên khuôn mặt của nhỏ, tôi hỏi:
-“sao vậy em? Bộ giận anh hả, anh xin lỗi thật mà”
-“đâu có đâu, tại em đang cãi nhau với nhỏ bạn, nó vừa nhắn tin nói móc em nên em bực thôi,không có gì đâu”.
-“ừh, tưởng giận anh chứ, anh hứa sẽ không làm vậy nếu không có sự cho phép của em nữa đâu”
-“ừh thôi hôm nay mình về sớm nha anh , em thấy hơi lạnh”
-“ừh, mai phải đi bù nha”
-“ừ mai rồi tính” nói xong nhỏ đưa tôi về nhà xong nhỏ chạy về.
Tối đó về tôi suy nghĩ “chắc có lẻ L giận mình thật rồi, mìn phải làm gì đó để xin lỗi L mới được”. Suy nghĩ mãi cũng không ra thì tôi móc điện thoại ra bấm bấm thì thấy hôm nay là ngày 13/10…. “À có cách rồi vài hôm nữa là 20/10 giờ mình cứ chuẩn bị 1 món quà cho L là ok, nhưng phải làm cái gi đây?” rồi cuối cùng là tôi cũng nảy ra 1 ý định là làm tặng L một món quà mà chính nó làm là 1 ngôi nhà bằng 1 tăm tre và 1 cái thiệp điện tử. Mấy ngày sau đó khi đi chơi với L tôi thường về sớm hơn mọi ngày vì bang ngày tôi phải học 2 buổi nên chỉ có buổi tối là rãnh mới có thời gian làm quà cho L! Cuối cùng tôi cũng hoàn thành 2 món qua cho L trước ngày 20/10,nhưng chưa kịp tặng quà cho L thì đã có chuyện kéo tới rồi. Vào ngày 19/11 là ngày thứ 7, khi đến lớp tôi vẫn nói chuyện với L bình thường nhưng không biết tại sao dạo này hình như L không còn như xưa nữa mà tôi có cảm giác rằng L rất thờ ơ với tôi, rương mặt L lúc nào cũng hiện lên 1 vẻ mặt buồn và hầu như 1 tuần nay cái nụ cười xinh xắn của L đã mất đi, tôi hỏi thì L cứ nói là chuyện con gái L không nói làm tôi cũng hơi lo, tôi có cảm giác như là có chuyện gì đó sắp tới.
Học xong tiết 5 L đưa tôi về nhà, trên đoạn đường về nhà L không nói với tôi câu gì, tôi hỏi thì L cứ ậm ừ cho qua chuyện. Đến nhà tôi thì L đưa tôi 1 tờ giấy và nói:
-“đợi em về anh hãy lấy nó ra xem”
-“ừh em về cẩn thận đấy”
Sauk hi vô nhà tôi lên phòng dẹp balo thì cũng lấy tờ giấy ra đọc, tờ giấy có nội dung:
“anh này,
Mình chia tay nghen! Em đã thức liền mấy đêm nay để suy nghĩ về chuyện này em không dám đối mặt với anh và nói câu nói này nên đành nhờ bức thư này để nói với anh lời chia tay.
Lúc đầu mới yêu nhau em thấy rất rất hạnh phúc nhưng dạo gần đây thì cái cảm giác đó nó đã mất đi và thay vào đó là những cảm giác khác lại ùa vào, đêm đêm em thường hay nằm khóc, em đang rất đau khổ anh có biết không….
L người yêu anh.”
Lá thư dài lắm nhưng giờ thì tôi còn nhớ được có nhiêu đó, trong thư không có lý do tại sao lại chia tay.










Chập 8
Tôi đọc lá thư của nhỏ xong thì liền lấy điện thoại ra bấm bấm, tay tôi nó cứ rung lên khó khăn lắm mới bấm được ngay cái số mà được lưu trong danh bạ là Honey!
….. Tút…….tút………tút……..tút.tút.tút .tút……..máy bận, rỏ ràng nhỏ từ chối cuộc gọi của mình mà, tôi gọi lại cho nhỏ liên hồi được 1 tý thì nhỏ lại tắc nguồn tôi biết giờ có lại nhà nhỏ thì nhỏ cũng không có ra gặp tôi, cái tôi cần hiện giờ là biết lý do, tôi nằm lăng ra mà suy nghĩ thì mẹ tôi bảo xuống ăn cơm, mặc dù ăn không vào nhưng mà tôi phải ăn, phải ăn để có sức mà đi tìm hiểu nguyên nhân.
Ăn cơm xong tôi lại ra ghế sofa ngồi suy nghĩ, tôi suy nghĩ ra nhiều con đường, nhiều lý do nhưng tất cả đều bất logic cho nên tôi nghĩ chắc chắn 20% là nhỏ hiểu lằm mình chuyện gì đó và 80% là nhỏ chán mình!
Chiều đó tôi không đi đâu cứ ngồi ở trước nhà thì nhỏ Lan đi qua hỏi:
-“bửa nay không đi chơi với bánh bèo hả”
-“chia tay rồi”
-“sao chia tay vậy? thấy thắm thiết lắm mà” nó nói có vẻ như chăm bím tôi.
-“không biết”
-“tối đi karaoke với tôi không, tôi cũng đang rãnh, đi thì tối 6h30 đi nha”
-“ừh” ở nhà cũng không làm gì chi bằng tôi đi karaoke với nó rồi hỏi nó cách làm cho con gái hết giận.
Nói về nhỏ Lan tý, tướng đẹp, mặt thì không đẹp, tính tình thì hơi xấu, có tính côn đồ nhưng khi đối mặt với tôi thì nó lại có vẻ lịch sự được 1 tý bởi vì nó thích tôi thì phải (nghe mấy đứa trong xóm đồn thế chứ tôi cũng không biết). Nhà Lan gần nhà tôi cách được 2 3 căn, nhà bán tạp hóa.
Tối hôm đó tôi không chưng diện gì, cứ quần shot áo thun doremon mà đi karaoke với nó. Nói đi ka vậy chứ tôi có ka gì đâu tâm trí đâu mà ka, nó cứ rủ tôi song ka nhưng không có tâm trạng. Ngồi được 1 tý thì tôi lại nhớ về em, bỗng dưng tôi có cảm giác cay cay ở mũi , có lẽ nếu lúc đó tôi không kiềm nén thì tôi đã khóc. 1 lúc sau tôi cũng nảy ra 1 ý là mượn điện thoại nhỏ Lan gọi cho em, vì em thấy số tôi là tắc máy.
-“ê cho tao mượn điện thoại cái nha” nói xong tôi chòm lên bàn lấy điện thoại của nó. Nó không nói gì mà gật đầu 1 cái.
Tôi bấm số của em, vừa bấm được 5 số thì tôi thấy 1 dãy số được lưu trong danh bạ giống y chan số của em nhưng được lưu với cái tên là “Cave” . Tôi thấy hơi lạ nên nói với nó:
-“tao đi ra ngoài gọi cho ông già cái, nãy đi quên nói ổng “ nó lại không nói gì mà chỉ gật đầu. tôi đem điện thoại của nó đi ra ngoài rồi bấm vào danh bạ xem tôi kéo xuống ngay chữ Cave thì đúng là số của nhỏ rồi không thể nào nhắm lẫn được nữa , tôi xem kỹ lần nữa nhưng tôi chắc chắn rằng đúng số của nhỏ bởi vì số nhỏ rất đẹp 0913xx0099. Tôi liền kiểm tra cuộc gọi xem nó có gọi cho em không?
Thì thấy 2 cuộc gọi cho nhỏ 1 cuộc gọi nhỏ không bắt máy và 1 cuộc gọi có thời gian là 3 phút hay 5 phút gì đó tôi không còn nhớ rõ nữa. rồi tôi lại tiếp tục lục vào tin nhắn, hợp thư đến đã xóa hết chỉ còn 1 tin nhắn trong hợp thư đến và hơn 100 tin nhắn trong hợp thư đi
Hợp thư đến:
-người gửi: Cave.
-nội dung: chúc 2 người hạnh phúc.
Nhận lúc : 16h23 phút ngày 19/10/xxxx.
Tôi đọc tiếp trong hợp thư đi :
-người nhận: Cave
-nội dung: mày nên bỏ cuộc đi, anh ấy rất yêu tao, anh ấy chỉ quen với mày vì làm biến đạp xe đi học thôi.
Gửi lúc: 13h17 phút ngày 15/10/xxxx.
-người nhận : Cave
-nội dung: chào bạn, mình tên là Lan, mình ở kế bên nhà của W, mình và W đã yêu nhau và đã là của nhau cách đây khoảng 1 năm, chuyện W đi chơi với bạn mình thừa biết nhưng vì W nói là quen với bạn chỉ lợi dụng bạn và W chỉ yêu tôi nên tôi không ghen, nhưng gần đây thì tôi bắt đầu ghen và tôi yêu cầu bạn rời xa W ra, bạn hãy đừng nói với W về chuyện này nha nếu bạn muốn W hạnh phúc thì nên rời xa W ra và đừng nói gì hết.
Gửi lúc: 8h45 ngày 13/10/xxxx
Tôi nhớ lại là chủ nhật tuần trước khi tôi và em đang trong công viên thì e nhận được tin nhắn xong thì 1 nỗi buồn hiện lên khuôn mặt em.
Còn nhiều tin nhắn nó gửi cho em nữa nhưng tôi không nữa vì tôi đã đoán được rằng nó làm gì rồi.
Tôi đọc 3 tin nhắn đó máu điên tôi đã lên đến não nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh không muốn manh động chuyện gì cũng từ từ chứ nó mà là con trai thì nãy giờ tôi sâm cái Micro lên đầu nó rồi.Tôi vô lại phòng karaoke và nói chỉ vỏn vẹn 1 tiếng
-“về”
-“ừh đợi tính tiền cái”
-“tao không đem tiền theo, mày trả đi”
-“ừh”
-“có chuyện gì vậy” đụ má có tật nên rụt rịch đây mà.
-“ổng chưỡi”
Tính tiền xong thì tôi và nó đi về, tôi leo lên phòng năm suy nghĩ, tại sao nó lại biết số đt của e và tôi chắc chắn rằng vì cái tin nhắn của nó mà mấy hum nay em lạnh lùng với tôi và kết cuộc là đưa tôi bức thư lúc sáng.
Tôi năm nghĩ tý xíu thì lại nhớ ra là tuần trước vào thứ 3 hay thứ 4 gì đó buổi trưa tôi qua nhà nó đồ cho mẹ xong tôi lên phòng nằm ngủ tới chiều thức đi xuống nhà thì mẹ tôi nói:
-“ đi mua có tý đồ mà để quên cái điện thoại bên nhà người ta luôn, con Lan nó đem qua trả nè, không tí thì mất rồi”
-“dạ”
Chắc có lẻ lúc đó nó đã lấy điện thoại của tôi mà xem số điện thoại của nhỏ rồi cái đéo mẹ nó. Tôi suy nghĩ rồi đi ngủ chuẩn bị sáng mai thức sớm qua nhà nhỏ tặng quà và giải thích.
Qua hôm sau là ngày 20/10 sáng sớm tôi đã bỏ 2 món quà vào túi nilon đen rồi khoảng 7h sáng tôi chạy qua nhà nhỏ, tôi thấy mẹ nhỏ đi ra thì tôi hỏi:
-“dạ con chào cô, cô cho con hỏi có bạn Loan ở nhà không a”
-“có, có gì không?”
-“dạ con muốn hỏi Loan bài tập 1 tý ạ”
-“Loan ơi bạn kiếm nè” bả xoay vào nhà và gọi to, xong bả dẫn xe ra và đi về hướng chợ tôi đoán là bả đi chợ.Bả vừa đi thì nhỏ cũng đi ra và kèm theo 1 câu nói:
-“tôi đang bận có gì không”
-“Loan à !! anh chắc rằng em đã hiểu lằm anh, hãy điều tra kỹ lại đi em”
-“hiểu lằm gì, chẵng có gì hiểu lằm ở đây”
-“có phải dạo này có 1 người nt và gọi cho em không?”
-“không có”
-“em nói láo, số đó là xxxxxx8765”
-“anh đi đi đừng làm phiền em nữa có được không” nước mặt của em đã rơi, tôi thấy mà lòng tôi đau như cắt nếu là lúc trước thì cỏ lẻ là tôi đã lao vào ôm nhỏ rồi nhưng giờ thì tôi không dám.
-“nhỏ đó chỉ là hàng xóm của anh, nó chỉ muốn em rời xa anh, vì nó thích anh nhưng anh thì không có 1 tý cảm giác nào với nó”
-“anh nói hay quá thế sao nó biết số điện thoại của em” nhỏ như bình tĩnh trở lại lau khô nước mắt và nói.
Tôi kể cho nhỏ đầu đuôi câu truyện thì nhỏ đã hơi tin tôi nhưng nhỏ vẫn còn nghi ngờ và nói
-“thế cả tuần nay khi đi với em anh toàn về sớm, nhớ lúc trước thì đi chơi em về sớm là anh không chịu,anh giận giờ thì anh đòi về sớm,em tưởng là anh mệt về ngủ sớm nhưng không phải sáng nào em cũng đứng đợi anh trước nhà anh, không phải anh về sớm để đi với nó thì đi đâu?”
Tôi không nói gì chỉ đi ra xe và lấy cái túi xách nilon và đưa cho nhỏ rồi nói:
-“anh về sớm và thức khuya để chuẩn bị nó đó, cả tuần nay đó”
Em nhận 2 món quà và từ từ đọc tấm thiệp đọc xong thì nhỏ rưng rung nước mắt nhìn tôi và nói:
-“ em xin lỗi”
-“ phải phạt, cái tội ghen bóng ghen gió, rồi bị người ta lừa tình”
-“ anh muốn phạt em sao cũng được nhưng không được lổ quá nha”
-“ anh phạt em phải nín dứt và phải hôn anh 1 cái ngay đây”
Nhỏ lau nước mắt xong thì em lại cười tươi,cái nụ cười đó nó đã trở lại với em, cái nụ cười mà lần đầu tiên tôi gặp em, nụ cười đó nó hồn nhiên và đẹp làm sao ấy, rồi thì em cũng bước tới hôn tôi 1 cái ngay má, em hôn 1 cách vội vàng vì sợ người ta thấy.
-“thôi anh về đi, tý chiều chiều qua đây chơi,chiều nay cha mẹ đi về nhà nội hết rồi, khoảng 10 giờ mới về, em ở nhà 1 mình sợ ma lắm”
-“tởm già đầu rồi còn sợ ma” tôi làm giá
-“giờ có qua không? Không thì em kiêu thằng Biển qua à”
-“ừ kiêu đi, rồi ngay mai mua báo đọc chắc chắn trang nhất có đăng tin hôm nay phát hiện có 1 người nhảy cầu tự tử”
-“ai biểu không qua chi” nhỏ nũng nịu.
-“ừ được rồi qua, mấy giờ”
-“mấy giờ cũng được, cha mẹ đi cho kịp cơm chiều với nội nên chắc khoảng 3h đi rồi” vì từ nhà nhỏ đến nhà nội nhỏ khoảng 70km.
-“ừh vậy tý chiều khi nào cha mẹ đi gọi đt anh qua, giờ anh về tính sổ con nhỏ mất dạy đó”
-“thôi đừng mà, về nhà luôn đi”
Tôi không nói gì chạy xe 1 mạch về nhà..













Chập 9
Về đến nhà, tôi liền chạy qua nhà con quỷ đó kiêu nó ra và nói:
-“rãnh đi uống cafe với tao tý”
-“ừ quán nào”
-“lấy xe đi mỗi đứa đi 1 chiếc đi theo tao”
Tôi nói chuyện với nó 1 vẻ mặt vui cười như không có chuyện gì để nó không nghi ngờ gì.
Tôi dẫn nó lại 1 quán tum của các cặp tình nhân (cho nó vui 1 tý nó biết với bố)
Tôi chọn 1 tum cách ly với các tum khác rồ thì tôi gọi 1 trái dừa tươi, nó thì kiêu 1 cam vắc.
-“tự nhiên kiêu người ta vào đây làm gì” nó vừa hơi hơi mỉm cười vừa nói.
-“Lan nè, thật ra có chuyện này W muốn nói với Lan nhưng W không biết nói thế nào”
-“trời bữa nay xưng tên luôn ta, nghĩ sao thì nói vậy”
-“mày đừng có làm phiền Loan bạn gái tao nữa có được không, tao biết hết mọi chuyện rồi, làm phiền nó nữa thì đừng có trách tao á” nói xong tôi móc ra 15 ngàn để xuống bàn xong dẫn xe ra về,còn nó thì ngồi đó mà bở ngở ngồi đó cứ như là trời trồng.
Tôi chạy về nhà một mạch rồi vô phòng nhắn tin với em, huyên thuyên đủ thứ chuyện cho đến trưa thì tôi đi ăn cơm xong lại huyên thuyên nhắn tin với em cho tới gần 1h thì tôi ngủ.
Thức dậy thì cũng đã 4h30 lòm còm ngồi dậy cầm điện thoại lên thì thấy 2 tin nhắn của em gửi cho tôi:
-“anh thức chưa?”
-“cha,mẹ đi rồi khi nào thức thì qua em nha anh yêu”
Tôi đi xuống nhà tắm rửa xong nói với mẹ không ăn cơm đi qua nhà bạn chơi tối tối về. Qua tới nhà em thì cũng 5h tôi gọi em ra mở cửa, tôi đi vào hỏi:
-“em ằn gì chưa?”
-“chưa em biến ăn quá”
-“anh cũng chưa ăn hông ấy mình nấu gì ăn đi”
-“nhà có trứng vịt với mỳ gói à”
-“hì vậy được rồi để anh trổ tai nấu nướng nè”
Tôi và em đi ra sau bếp, cơm thì nấu rồi giờ chỉ cần làm đồ ăn thôi. 2 đứa loay hoay tý cũng được 2 món là 1 cái lẩu thái và 2 con vịt chiên ( mỳ lẩu thái và 2 cái trứng vịt) . tuy bửa ăn rất nghèo nàng nhưng tình cảm của 2 đưa thì rất rất là giàu. Ăn xong tôi và em lại cùng nhau rửa chén thì cũng đả 6 rưỡi, em lên phòng lấy đồ đi tắm còn tôi thì lên phòng em ngồi bật vi tính lên mạng đọc tin tức công nghệ.
Chừng 15 phút sau thì em lên, em khoát trên người cái váy ngủ, tôi thấy em lên thì đứng dậy và tiến lại ôm em, em cũng tiến lại phía tôi thế là môi tôi đang tìm đến môi của em, môi tôi quấn lấy môi em, môi em quấn lấy môi tôi, có lẻ lúc đó thì thao tác hôn đối với em và tôi thi rất thành thạo rồi.
Cả 2 cứ đứng đó ôm nhau khoảng 5 phút gì đó thì tôi ngừng hôn đẩy em ra, tôi nhìn xâu vào mắt em rồi tôi gật đầu 1 cái như hỏi ý em có cho tôi đi xa hơn không, em đứng đó và cũng nhìn xâu vào mắt tôi như đang dò hỏi xem tôi có thật lòng với em không và rồi thì em cũng khẻ gật đầu 1 cái. Tôi lại ôm em trong vòng tay và nâng em lên giường ,môi của em và tôi lại tiếp tục tìm đến nhau một cách mãnh liệt, tôi thò tay ra trước cho vào áo em, em khẽ rùng mình một cái nhưng vẫn cho tôi tung hoành, tay tôi lại tiến vào áo ngực em, nó tìm đến 2 cái đồi non của em, nó cứ thế mà mân mê, hơi thở em thì càng ngày càng nặng, hơi thở tôi cũng thế, cơ thế tôi nóng rang lên. Tôi không hành động nữa mà ngừng lại cởi chiếc váy ngủ của em ra , giờ thì chỉ còn mỗi bộ đồ lót màu xanh biển ôm xác thân thể thân thế nỏn nà, trắng như bông sửa của em. Có vẻ em ngại, em lấy cái mền quấn vào người rồi nói:
-“tắc đèn đi anh, ngay chổ cửa phòng ấy”.
Tôi bước xuống giường tắc đèn xong chui vào mền, môi tôi lại tìm môi em, tay tôi vòng ra sau cởi nốt áo ngực em ra, lúc này tôi mới được quan sát kỹ đôi nhủ hoa của em, nó không to, nhưng rất vừa tay và rất săn. Mắt em nhắm lại, môi em vẫn ôm chặt môi tôi, tôi không hôn em nữa mà dịch chuyển xuống dưới tôi hôn đôi nhủ hoa của em, hôn như đứa bé khát sữa mẹ. người em lúc này cũng nóng ra lên, miệng em phát ra những âm thanh nho nhỏ mà tôi không thế nào nghe được, hôn đôi nhủ hoa của em chán tôi trường người xuống dưới định cưởi quần lót em ra thì em như bừng tỉnh mở mắt ra,tay em giữ chặc tay tôi. Tôi thoát tay ra khỏi tay em rồi tôi lấy tay cằm tay em đưa lên bụng em và áp chặt tay tôi vào tay em ý muốn nói “em hãy yên tâm”, em như hiểu ý tôi nhắm mắt lại và cho tôi tiếp tục khám phá cơ thế của em. Tôi từ từ cởi luôn cái quần lót em ra, em vẫn còn ngại 2 chân em ép chặc lại tôi mới trường người lên tiếp tục hôn lên môi,1 tay tiếp tục mân mê đôi nhủ hoa tay còn tôi từ từ lấy tay tách dần 2 chân em ra. Tôi ngừng hôn, rồi thủ thỉ :
-“anh yêu em nhiều lắm,em yên tâm”
-“anh đừng bao giờ bỏ em nha, em sẽ chết nếu anh bỏ em đó”
-“em khờ quá, anh đã nói khi nào trên sông không còn sóng thì anh hết yêu em mà”
-“nhớ lời đó”
-“cho anh nghe”
Em không nói gì chỉ khẻ gật đầu 1 cái, tôi từ từ cởi hết quần áo trên người mình ra rồi trường người xuống chổ được gọi là chổ cấm của em, giờ thì tôi mới được nhìn kỹ, long em mọc không đều nhưng nó tỏa ra 1 hương thơm đặt chưng, ngay chổ kín của em nó đã ương ước từ bao giờ tôi lấy tay banh 2 múi âm đạo em ra rồi thò lưỡi ra lưới 1 cái từ ngay âm đạo cho đến mòng đóc em, người em giật nhẹ 1 cái. Tôi tiếp tục hôn chổ kín của em, tôi múc ngay mòng đóc, em bắt đầu rên ư ư trong miệng được 1 tý có lẻ em chịu không nổi em đẩy đầu tôi ra và nói:
-“đừng anh, em nhột”
Tôi không hôn chổ kín em nữa, tôi bò lên hôn lên đôi môi em lần nữa, tay tôi cầm tay em để lên dương vật tôi và hướng dẫn tay em cầm lên cái dương vật của tôi,em chỉ cầm chứ không làm gì, tôi hôn em 1 tý nữa rồi bò xuống dưới banh rộng 2 chân em ra, gặp người xuống tôi cho tý nước bọt vào âm đạo của em rồi từ từ cầm thằng nhỏ đưa vào, do lần đầu nên khó, đưa vào được tý xíu thì có vẻ em đau nên em nhăn mặt và nước mắt bắt đầu rơi. Tôi thấy vậy nên hỏi:
-“em đau hả, thôi anh không làm nữa đâu,anh xin lỗi” tôi nói xong chuẩn bị rút ra thì em nói
-“không sao đau, tiếp tục đi anh, em cho anh tất cả mà”
-“vậy em ráng chịu tý nghen” tôi tiếp tục công việc của mình, cuối cùng thì nó cũng vô được phân nữa thằng bé của tôi, tôi bắt đầu nhấp từ từ,do âm đạo em bó xát dương vật tôi quá nên được khoảng 7 phút thì tôi chịu không nỗi ,tôi ra trong người em. (cũng may là không dính chứ không thì tôi mệt rồi,sau này nghĩ lại thấy mình cũng liều thiệt mém tý thành bố rồi).
Tôi nằm lăng ra ôm em vào lòng cả 2 vẫn trần truồng như nhọng nằm đó trao cho nhau những nụ hôn thật mãnh liệt, tôi và em vẫn cứ nằm đó mà thủ thỉ tâm sự,trao nhau lời yêu thương!!!
Cho đến bây giờ tôi cũng không thể nào quên được cái đêm đó, mỗi lần nhớ đến là tôi lại nhớ đến những lời nói đêm đó em trao cho tôi, em hứa , em hứa, em hứa rất nhiều thế rồi em lại theo một bóng hình khác bỏ mặt tôi đau khổ cùng bao nhiêu kỷ niệm…viết xong chập này thì tôi cũng có 4 chữ gửi cho em rằng….”tôi rất hận em”.













Chập 10
Sau cái đêm đó thì tôi không còn xem em là bạn gái tôi nữa mà tôi đã xem em như là vợ của tôi rồi !!! tôi dự định sẽ dẫn em về nhà chơi (nhà tôi thoáng chuyện đó lắm, làm gì làm miểng sao đạt tiêu chí học là lên lớp, thi là đậu là ông bà già vui rồi), tôi cũng xắp xếp đưa em về nhà tôi vào dịp giổ ông nội. Bửa đó tôi dẫn Hạnh (bạn thân của tôi với Loan trong lớp) , thằng Đạt(có nhắc đến ở đầu truyện) và nhân vật chính là em. Tôi không giới thiệu em với tất cả mọi người trong dòng họ ,đợi khách về gần hết thì tôi mới giới thiệu với cha,mẹ và 2 anh của mình về em. Lúc ra về hết cha,mẹ nói:
-“con bé đó cũng được đó, quen thì quen phải lo học nha”
-“dạ,biết rồi mà” 2 ông bà cứ hỏi hang về gia đình nhỏ này nọ đủ thứ chuyện trên đời. Tôi cũng muốn ra mắt nhà em một lần nhưng em bảo là em ngại lắm. Rồi thì cũng có 1 diệp là máy vi tính nhà em bị lỗi, tôi thì là đứa đã nghiện vi tính từ nhỏ nên những trò như ghost máy, cái win thì tôi rất thạo. Bửa đó đang ngồi xem tivi ở nhà thì em gọi:
-“anh hả,đang làm gì rãnh không”
-“đang ngồi suy nghĩ xem đám cưới mình đãi nhiêu măm,hi”
-“ai thèm cưới anh mà đãi, rãnh thì chạy qua nhà em coi giùm cái máy tính y máy nó bị cái gì rồi nè”
-“ừ để anh qua coi thử xem sao” tôi lấy theo cái đĩa win rồi chạy nhanh qua nhà nhỏ trước khi đi cũng ăn mặc chỉnh tề (chơi bộ đồ vía luôn à).
Qua đến nhà em thì em ra mỡ của cho tôi ,em thấy tôi ăn mặc chỉnh tề nên nói:
-“làm gì mặc đồ đẹp vậy đi ăn cưới hả”
-“hihi, ra mắt nhạc phụ đại nhân mà, có cha mẹ ở nhà không em?”
-“cha,mẹ đang ở trong nhà ấy,bửa nay chủ nhật nên không có đi làm”
Tôi đi theo em vào nhà gặp 1 người đàn ông tôi đoán là cha em:
-“dạ con chào bác”
-“ừ, con là bạn của bé L hả, con tên gì?”
-“dạ,trong lớp con ngồi cạnh L, con tên W “
-“ừh” nói rồi ổng đi ra trước làm gì đó, còn tôi thì theo em đi vào trong nhà lại cái máy vi tính của em mở máy lên thì biết máy bị lỗi win, ngay nghề tôi rồi. Cha Loan từ ở trước đi vào đúng sau lưng tôi và nói:
-“máy nó bị gì vậy cháu”
-“dạ cái này chắc là do lỗi win,cháu cài win lại là xong à”
-“chàu làm xong cháu cài giùm bác bài lâu đài tình ái vào máy điện thoại giùm bác được không”
-“dạ được ạ” cũng may mà tôi đem theo nguyên cái túi đồ nghề theo.
Cài cả buổi trời thì cũng xong, rồi tải nhạc cho ổng xong tôi xin phép về thì mẹ em ở sau đi ra bảo tôi ở lại ăn cơm cái hả về, nhưng tôi từ chối vì lý do mẹ ở nhà đợi cơm.
Tối đó tôi và em đi dạo, rồi lại cũng ra cái băng ghế đá quen thuộc tôi hỏi em:
-“sáng giờ cha mẹ có nói gì về anh không?”
-“trời ơi,ăn cơm mà lấy anh ra làm chủ để chính cả nhà ngồi nói về anh không”
-“thế nói gì? Khen hay chê”
-“khen anh quá trời rồi chê em”
-“khen gì”
-“cha nói thằng này giỏi,cái gì cũng biết, mẹ thì nói thằng này con trai phải đô con vậy mới được ai như thằng Danh ốm tong ốm teo” (Danh là anh rể của L)
-“trời,không ngờ cha mẹ em lại tinh mắt đến vậy,hihi,rồi nói gì nữa không”
-“nói nhiều lắm rồi chị 2 còn nói con Loan nó xấu quắc,mà còn làm biến nữa mà lại có thằng bạn trai good đến vậy” tôi nghe đến câu này cũng mắc cười nên phì cười.
-“cười cái đầu anh à” em nhéo ngay eo tôi 1 cái đau điến.
-“thôi không cười nữa” tôi quay qua ôm sát em vào người mình hơn và nói:
-“em nè, thật ra mình chỉ còn thiếu cái đám cưới nữa là mình là vợ chồng rồi em há”
-“ừ,ước gì ngày mai thức dậy là cả 2 mình đã lớn và có nghề nghiệp ổn định rồi nhỉ”
-“ừh,vậy ngày mai anh sẽ đem đồ qua hỏi cưới em à”
-“không thèm”
-“à tuần sau thi hk1 rồi đó, cả 2 phải cố gắng nha”
Tôi và e cứ thế ở đó mà huyên thuyên đến tối thì về.
Thế là 4 ngày thi hk1 cũng xong tôi và em đếu được thành tích tốt, môn toán tôi nhì khối còn môn văn thì nhì lớp nhưng từ dưới đếm lên còn em thì môn văn cao nhất lớp. Do thi xong được nghĩ 1 tuần nên tôi và em dự định sẽ đi đâu đó chơi.
-“hay là mình tự thưởng cho mình máy ngày trang mật đi em há”
-“trời anh nói gì vậy,trang mật đồ nữa mà đi đâu?”
-“hay là mình đi cần thơ chơi đi em há”
-“trời đi rồi chừng nào về?”
-“thì đi 2 3 ngày gì đó rồi về”
-“trời,sao em đi được cha mẹ không cho đi đâu”
-“có gì đâu giờ em kiêu con Hạnh qua nhà em xin cho em về nhà ngoại nó chơi 2 3 ngày là được chứ gì”
-“ừ để em hỏi nó thử xem”
Em chạy qua nhờ con Hạnh thì nó cũng chịu,tôi thì về nhà xin cha,mẹ lên anh Hoàng chơi (lúc trước tôi thường hay lên anh Hoàng lắm,anh Hoàng là anh họ của tôi,ảnh cũng là sv đh cần thơ có chuyện gì tôi cũng kể cho ổng nghe).Trước khi đi 1 hôm thì tôi gọi cho anh Hoàng và nói:
-“ngày mai em lên anh chơi đó”
-“ừh lên thì lên có gì đâu”
-“em dẫn bạn gái em lên nữa đó à”
-“trời thằng này ghê mày,rồi bạn gái mày ở chừng nào về”
-“thì 2 3 ngày gì đó em với nó về chung luôn”
-“trời trời, lên đi tối tối tao qua bạn tao ngủ cho mày với nó có không gian riêng,có gì cẩn thận nha mày”
-“biết rồi khồ quá”
Thế là mọi chuyện củng sẵn sàng mọi chuyện y như kế hoạch. Cuối cùng tôi và em cũng lên được Cần Thơ, xe trung chuyển chở tôi và em lại phòng trọ của anh H. lên đến thì cũng đã 4 5 giờ chiều rồi cả 2 đi tắm rửa rồi anh Hoàng dẫn tôi và em đi chơi lòng vòng cần thơ, rồi đi café xong tôi và em về phòng trọ của anh,còn anh thì đi qua nhà bạn của anh ngủ.
Về đến phòng trọ ,vừa đóng cửa lại thì tôi và em đã quấn lấy nhau mà hôn lấy hôn để, tôi nói:
-“khoang em, anh đi tắm cái đã nóng nực quá à,đi từ chiều đến giờ”
-“ừ anh đi tắm trước đi, rồi em tắm sau”
-“tắm chung luôn đi”
-“thôi ngại lắm, em không thích tắm chung đâu”
-“ừ vậy anh tắm trước rồi em tắm”
Tôi lấy quần áo vô nhà tắm , dòng nước nóng hỏi phả vào người làm tôi cảm thấy sản khoái quên đi cái cảm giác cả ngày mệt mỏi ngồi trên cái xế hộp 52 chổ. Tắm xong tôi mặc cái quần đùi leo lên giường nằm mở tivi lên xem,còn em thì đi vô nhà tắm tắm.













Chập 11.
Tôi nằm đó xem tivi được chừng 15 phút thì em cũng tắm xong, nghe tiếng mỡ khóa của tollet tôi dã bộ nhắm mắt lại nằm ngủ, tôi tý hí mở mắt ra thì thấy em đang mặt bộ váy ngủ màu hồng mỏng tanh có thể thấy cả cái quần lót em đang mặt là màu đen, còn áo ngực thì hình như em không mặc.
Em leo lên giường lay lay tôi, tôi dã bộ như đang ngủ mê không có động tĩnh gì, em lấy tay khìu khìu ngay hông tôi, nhột lắm nhưng cắn răng chịu đựng, đã diễn thì diễn cho tốt, tôi dã bộ nhích người 1 cái rồi xoay qua phía bên kia. Có lẻ em biết tôi đang giả ngủ nên khúc khích cười, em lấy tay xoay người tôi lại rồi từ từ hôn lên ngực tôi (món này thì khỏi nói rồi, sướng tê người), người tôi lúc này căng cứng lên, da gà nỗi lên cục cục, thằng nhỏ cũng từ từ ngỏng lên. Hôn được 1 tý thì em cho tay vào trong quần tôi mà mân mê thằng nhỏ (đây là lần đầu tiên em chủ động trong chuyện này mặc dù tôi và em đã quan hệ rất nhìu lần). Em cứ thế mà hành sự, tay thì vo ve núm vú tôi, miệng thì cứ nhắm ngay cái đó mà day day, tay còn lại thì cằm thẳng nhỏ của tôi mà sóc sóc, tôi không chịu nỗi nữa nên khẻ rên …ư…ư trong họng. Được một lúc thì em ngừng lại, di chuyển xuống phía dưới, em vạch quần tôi ra rồi từ từ bờ môi em bao phủ khắp thằng nhỏ của tôi em cứ thế mà mút, do lần đầu nên em còn vụng về làm tôi đau lắm nhưng đang thích bỏ mẹ nói ra mắc công em đổi ý không làm nữa thì chết tôi. Tôi nứng không chịu được nữa, kéo em lên môi tôi kìm chặt môi em bằng 1 nụ hôn thật dài, tay tôi thì sờ soạn khắp cơ thể em, 1 tay vòng ra sau ôm em, 1 tay còn lại nó di chuyển xuống mông em mà nắn.
-“yêu em đi anh” em ngừng hôn và nói.
Tôi lấy tay cởi cái áo ngủ em ra lúc này thân hình em chỉ còn mỗi cái quần lót màu đen, tôi hôn lên 2 ngọn đồi của em, 1 tay mân mê vú bên kia,1 tay tôi cởi quần lót em ra. 2 tay em lúc này tỳ chặc vào đầu tôi mà vò, tôi lấy tay banh 2 chân em ra rồi từ từ chạm vào cái âm đạo của em, người em khẻ nảy lên, nước từ trong âm đạo ứa ra lúc nào không hay mà tôi cảm thấy là rất nhìu, tôi cho 1 ngón tay vào trong rồi cứ thế làm em ngay ngất, em rên ư ư trong họng. 1 lúc sau tôi trường người xuống dưới banh 2 chân em ra rồi lấy lưỡi quét từ ngay âm đạo cho đến mòng đóc thì người em giật mạnh 1 cái, 2 tay em tỳ lên đầu tôi rồi đẩy vào chổ kín của em, cứ thế mà tôi mút lúc đó chắc em đã ra rồi, tôi thấy người em khẻ nâng lên chừng 5 giây rồi rơi xuống. Tôi ngồi dậy banh 2 chân em ra rồi nói:
-“em cằm đút vào đi” em thò tay xuống cằm thằng nhỏ của tôi đút vào âm đạo của em, vừa nhấp được 2 3 cái thì điện thoại em reo lên, mẹ kíp lúc đang hưng phấn thì có điện thoại. Em thò tay lên đâu nằm lấy điện thoại.
-“alo,cha hả có gì không?”
………………………
-“đâu có gì đâu,ăn uống bình thường à”
………………………
Tôi nghe đến đây thì biết là cha em gọi, tôi khẻ nhấp từ từ, em trợn mắt nhìn tôi như ý muốn nói là dừng lại. tôi cười rồi cứ thế mà nhấp.
-“thôi con buồn ngủ quá có gì mai sáng gọi nha”
Nói xong em cúp máy cái cụp rồi nói:
-“sao anh gang quá vậy?,đang nói chuyện với cha đó, lỡ em rên 1 cái thì ổng giết rồi”
Tôi không nói gì chỉ cười hì hì rồi chòm người xuống hỏi em:
-“em có kinh chưa?”
-“mới hết 4 ngày à”
Tôi không nói gì khẻ hôn lên môi em ở dưới thì cứ thế mà nhấp, 2 chân em tỳ ở sau lưng tôi cứ như là tiếp sức cho tôi nhấp mạnh hơn, được 1 lúc thì chắc có lẻ em ra lần nữa, tôi cam nhận âm đạo em co bóp rất mạnh chịu không nổi tôi cũng bùng nổ trong người em.
Sau 1 lúc thăng hoa thì tôi và em chìm vào giấc ngủ khi nào không hay, cả 2 ngủ cho tới sáng thì anh Hoàng qua dẫn đi dạo,rồi đi ăn,đi uống, đến chìu tối thì tôi và em lại mây mưa, sáng hôm sau thì cả 2 về nhà.
Mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp cho đến khi em đi làm thanh niên tình nguyện ở trại trẻ mồ coi theo phong trào của ngày 30/4. Tôi còn nhớ năm đó sau khi thi hoc kỳ 2 xong trường tổ chức lớn lắm chỉ cho lớp 10 với lớp 11 tham gia, ai tham gia thì sẽ được nghĩ 1 tuần + thêm 2 ngày chủ nhật nữa là được nghĩ 9 ngày đi vào trại trẻ mồ côi hoạt động,còn ai không tham gia thì vẫn đi học nhung vô lớp toàn ngồi chơi.
Tức nhiên em sẽ xin đi, tôi thì chưa vô đoàn nên không được đi (mãi cho đến năm 12 tôi mới được vô đoàn),và củng tức nhiên em đi tôi sẽ không phản đối vì đó là sở thích của em mà, ngày tôi tiễn em lên đường em còn nòi:
-“em đi, anh ở nhà mà lén phén với con nào thì chết với em”
-“em củng thế lén phén với thằng nào thì cũng chết với anh, hihi”
-“thôi lên xe nghe”
-“ừ đi nhớ giữ gìn sức khỏe đó, mỗi ngày vào lúc 8h anh sẽ gọi cho em đó”
-“ừ, thôi anh về đi” rồi thì bóng dán của em cũng hòa vào đoàn người đông đút tôi đứng đó, cứ nhìn theo nhìn theo cho đến khi xe chạy thì tôi về.
8h tôi ngày thứ nhất
-“alo, em đang làm gì đó”
-“đang ngồi nói chuyện với nhỏ bạn, bửa nay đi xe vui lắm”
-“ừ, có mệt không ở đó ăn uống thế nào?”
-“cũng bình thường à, hồi sáng trên xe có thằng kia nó học bên trường chuyên cũng đi chung xe, nó ngồi kế bên em, hỏi tên, rồi làm quen em nữa, hihi”
-“hihi vợ anh đẹp nên ai cũng muốn làm quen hết à,thằng đó ra sao,tên gì,học lớp mấy”
-“nó học lớp 11 chuyên hóa,tên Quân, nhìn cũng đẹp trai, nói chuyện cũng lịch sự, lúc xuống xe còn galang xách đồ cho em nữa chứ, hihi”
-“ừ, em có nhớ anh không? Anh nhớ em quá”
-“thôi anh xạo quá à, thôi em nói chuyện với nhỏ bạn tý, nó chữi um sùm kìa”
8h ngày thứ 2:
-“alo, vợ iu đang làm gì đó”
-“chuẩn bị đi tắm nè, anh bửa nay học thế nào?”
-“thì cũng bt à, bửa nay thằng đó có kiếm em nữa không”
-“ừ nói mới nhớ,hồi sáng mới bước ra thấy phòng nó ở đối diện với phòng em nè, thì cũng nói chuyện bình thường à, hì”
-“em có nhớ anh không, hôm nay anh nhớ em nhìu hơn hôm qua nữa”
-“anh xạo quá, ai thèm nhớ anh, thôi em đi tắm nha”
8h ngày thứ 3:
-….thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau….. gọi 15 cuộc mà không được,thôi thì đi ngủ.
8h ngày thứ 4:
-“hôm qua làm gì gọi không được vậy?”
-“ừ điện thoại thằng Quân hư, nó mượn điện thoại em gọi về cho cha nó nói cái gì đó, em vô phòng nằm định tý lấy lại nhưng ngủ quên không hay,tới sáng mới lấy lại”
-“em tốt quá hé,có biết anh ra sao không?”
-“thôi em xin lỗi mà, thôi em đi ăn cái đói bụng quá chìu giờ chưa ăn gì nữa”
8h ngày thứ 5:
-“em đang làm gì đó”
-“đang ngồi nói chuyện với anh Quân và đám bạn”
-“ừ thôi nói đi”
8h ngày thứ 6.
-“alo e đang làm gì”
-“đang nằm không làm gì hết”
-“ăn gì chưa?”
-“ăn rồi,hồi nảy lúc ăn xong em đi ra ngoài trước đúng, thằng Quân lại hỏi em có bạn trai chưa? Em nói có rồi, cái nó nói nó biết nó không nói ra thì không biết còn cơ hội nói nữa không rồi nó nói nói thích em”
-“thằng này sao mà lắm chuyện thế”
-“lắm gì mà lắm, thấy cũng bình thường mà, nó cũng dễ thương lắm à”
-“thôi làm gì làm đi,anh đi ngủ đây”
8h ngày thứ 7:
-“alo em hả,đang làm gì đó”
-“đang ngồi uống nước với anh Quân,thôi nha có gì tôi em gọi lại”
Tôi ngồi đó đợi cuộc gọi của em, đợi đến mỏi mòn rồi thíp đi lúc nào không hay.
8h ngày thứ 8:
-“alo,em chuẩn bị đồ ngày mai về chưa?”
-“rồi “
-“mai mấy giờ em về?”
-“1h lên xe chắc khoảng 4 giờ tới”
-“mai không có học buổi chiều anh rước em nha”
-“thôi không cần đâu mai em đi về với đám bạn rồi”
-“ừh,vậy thôi”
Qua ngày hôm sau khoảng 4h tôi qua trước nhà em ngồi đợi, đợi mãi đợi mãi đến 4h30 thì cũng thấy bóng dáng của em, tôi mừng rở định gọi tên em thật to nhưng mà, tôi nhìn lại thì thấy em đang ngồi trên 1 chiếc wave alpha màu xanh. Tôi hơi bất ngờ đứng đó như trời trồng nhìn em từ từ lại trước mặt, em hỏi tôi:
-“sao anh qua đây chi vậy?”
-“anh đợi em mà, nhớ em quá, đây là….”tôi buôn lơi 1 câu nói.
-“à đây là Quân,còn đây là W bạn em”
“thôi anh về đây,có gì nói sau”
Tôi lấy xe đạp về mà trong lòng rất bức bội, sao em lại thay đổi đến thế, nếu là lúc trước chắc có lẻ em đã cho tôi rước em,chắc lúc tôi chạy xe về em sẽ gọi lại nhưng bây giờ thì không…….
Tối hôm đó, tôi hẹn em đi dạo, tôi thì cứ như bình thường vẫn không có chuyện gì xảy ra nhưng em thì khác, trên khuôn mặt em hiện lên bao nhiêu ưu tư, chắc có lẻ mấy ngày nay em khó ngủ lắm, mắt em thăm quần 1 tý. Lúc m leo lên xe tôi, tôi có cảm giác như một người khác chứ không phải là em, lúc trước leo lên xe tôi là em đã ôm eo tôi nhưng giờ thì không, có lẻ em đã thay đổi.
-“bộ người anh hôm nay hôi lắm hả”
-“đâu có”
-“sao không ôm anh?”
Em lấy tay vòng qua eo tôi rồi ôm tôi, nhưng vòng tay nó không còn chặc chẻ như trước nữa mà nó rất hờ hợt,cứ như là ôm cho có lệ.
Tôi chở em ra ngoài công viên, em cứ im lặng không nói gì, tôi thì rất bất ngờ trước sự thay đổi của em, rồi em cũng lên tiếng phá tang sự im lặng:
-“anh à, mấy ngày nay em ngủ không được, em suy nghĩ nhìu vể chuyện này lắm”
-“chuyện gì em cứ nói đi”
-“anh phải thật bình tỉnh nghe em nói nghe”
-“ừ có chuyện gì em cứ nói ra đi”
-“em nghĩ mình nên chấm dứt từ đây nha anh, em biết anh sẽ hỏi tại sao, nhưng anh ơi em xin anh hãy đừng hỏi, mình chia tay nghe”
Tôi im lặng không nói gì khoảng 30 giây rồi tôi cũng lên tiếng.
-“hihi bửa nay giỡn nữa trời, hết trò chơi rồi hả” tôi vừa cười vừa nói nhưng mũi thì đã hơi cay cay”
-“em đang rất nghiêm túc”
-“tại sao” nước mắt tôi chuẩn bị tuông ra nhưng tôi đang kìm nén lại, điều mà tôi lo sợ nhất thì cuối cùng nó cũng tới.
-“em đã bảo anh đừng hỏi rồi mà, đừng làm em khó xử”
-“tại sao,tại sao, tại sao”
-“thôi được anh muốn biết chứ gì, được rồi, anh chỉ biết yêu em,anh chỉ hiểu em nhưng anh không thể làm em hạnh phúc, không thể làm em vui như người ta được anh có biết không,em nghĩ mình nên chấm dứt đi cho bớt đâu khổ, em xin lỗi anh”
-“người ta, thằng Quân đó à”
-“đừng kiêu người ta bằng thằng dù gì người ta cũng lớn tuổi hơn anh,người ta galang,người ta biết làm em vui, người ta quan tâm em,người ta biết em buồn”
“thôi đủ rồi, đừng nói nữa, người ta người ta người ta, người ta có yêu em hơn tôi không?”
-“em không biết nhưng em cảm nhận được anh Quân yêu em nhiêu hơn anh đã yêu, lần cuối mình ngồi chung với nhau ở đây em cũng xin anh hãy giữ lời hứa với em là anh còn thiếu em 1 chuyện chưa làm, giờ anh hãy thực hiện đi, anh hãy tha thứ cho em và hãy sống thật tốt nhá, em chào anh” nói xong em bước ra ngoài đã có 1 bóng người đứng chờ em ở đó từ bao giờ, em bước đi, em bỏ tôi ngồi ở đó trời đã bắt đầu mưa,nước mua đang rơi làm ước mặt tôi hay là nước mắt tôi đang rơi,tôi không biết tôi chỉ biết những giọt nước đó nó có vị mặn mặn, tôi cứ ngồi đó mà nhin xuống dòng sông mà nhớ lại câu nói của em ‘chừng nào không còn sống thì L sẽ không yêu W nữa’, sóng vẫn còn vỗ rất mạnh mà,sao em lại thế tôi như người mất hồn bước lại lang cang gần mé sông rồi la thật to:
-“Tôi hận em,tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho em”
Những người đục mưa phía bên đường ai cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi vấn, chắc người ta nói tôi điên,đúng rồi tôi điên lắm, tôi điên nên tôi mới yêu em hết mình như vậy rồi nhận lấy được kết cuộc như thế.
Tôi cứ tự hỏi mình rằng khoảng cách từ tình yêu đến hận thù nó bao xa, tôi suy nghĩ mãi cũng không trả lời được nhưng khi em bước ra đi thì tôi cũng đã trả lời được rằng:
‘khoảng cách từ tình yêu đến hận thù nó rất ngắn, khi ta yêu một người nào nhiều quá đến lúc xảy ra chuyện thì tự động tình yêu dành cho người đó nó sẽ chuyển sang lòng hận thù’
Và tôi hận em vì tôi còn quá yêu em !!! cho đến giờ phút này thì tôi vần còn hận em, nhưng chỉ ở một mức độ nào đó và tận trong thâm tâm tôi cũng luôn chúc phúc cho em được nhiều ấm êm hạnh phúc !!!

một lần nữa xin mọi người hãy đánh giá ý kiến giúp ss nhá

to be continue................













Chập 12
Kể từ cái hôm mà nhỏ chia tay nó, nó đã trở thành 1 con người khác nó không còn bo lô bo la như trước, nó không còn hồn nhiên như xưa, nó không còn vui vẻ hòa đồng như trước, nó không còn hay đi chơi đêm nữa!!!
Mỗi sáng, khi nó thức dậy nó thường có thói quen cầm điện thoại lên nhắn tin cho nhỏ chúc ngày tốt lành, và hôm nay cũng thế khi nó thức dậy nó cầm điện thoại lên định nhắn tin cho nhỏ thì nó sực nhớ ra giờ nhỏ đâu còn là của nó, nhỏ đâu cần lời chúc của nó mỗi sáng, nhỏ đã có 1 lời chúc khác, nhỏ đã là của một người khác!!!
Nó thường đi học ngang qua nhà nhỏ và mỗi sáng nó cũng hay đứng trước nhà nhỏ đợi chở nhỏ đi học,và hôm nay nó cũng thế nhưng khi nó đến gần nhà nhỏ thì nó xựng lại vì nó thấy có 1 người chạy chiếc wave rước nhỏ đi học thì, nó lại nhớ ra là nhỏ đả có 1 chiếc xe khác, 1 tài xế khác chứ nhỏ đâu cần 1 thằng chạy chiếc xe đạp tàn tàn như này, thế là nó lại phải quay lại đi con đường khác đến trường và nó tự hứa với lòng sẽ không bao giờ đi con đường này nữa !!!
Khi vô lớp nó lại có thói quen là mua nước cho nhỏ, nó mua xong thì nó lại quên rằng nhỏ đã có 1 chai nước mới, thế là nó đành phải đưa cho 1 đứa nào đó trong lớp, tiết chủ nhiệm thì nó ngồi kế bên nhỏ nhưng tiết của giáo viên bộ môn thì nó lại đổi chổ qua ngồi với thằng Đạt và năn nỉ thằng kia đi chổ khác cho nó ngồi !!!
Thế là cũng kết thúc lớp 10, nó nhận được danh hiệu 1 học sinh trung bình vì nó bị khống chế môn Văn, nhưng môn toán của nó vẫn giữ vị trí thứ 2 toàn trường không có gì thay đổi.
Nghĩ hè cũng đến nó cảm thấy trống vắng, chủ nhật đó nó không biết đi đâu, nó lại ra ngoài băng đá ngay công viên nó lại ngồi, nó nhớ lại những kỷ niệm của nó và nhỏ, nó nhớ nụ cười của nhỏ, nó nhớ lại lần đầu gặp nhỏ, nó nhớ lại, nó nhớ lại, nó nhớ lại rất nhiều, rồi thì 1 cơn mưa cũng ào tới, nó ngồi đó nhớ mà ngay mũi nó lại cay cay, mặt nó ước đẫm, ước vì mưa hay vì nước mắt của nó lại rơi? Nó biết là nó lại khóc nữa rồi, nó tự nói với nó rằng hãy khóc, khóc đi, khóc nữa đi khóc đi rồi bắt đầu ngày mai phải tập 1 cuộc sống không có em bên cạnh!!! Và nó khóc, nó khóc ông trời cũng khóc chung với nó!!!
Đọc tới đoạn này các bác hãy click vào đây http://mp3.zing.vn/bai-hat/Doi-Thay-.../ZWZ9ZB8E.html để cảm nhận được cảm giác của nó lúc đó.
Gia đình nó cũng biết nó và nhỏ đã chia tay, cha nó,mẹ nó người nào cũng khuyên nó đủ điều, nhưng nó thì lại tỏ vẻ ra không có chuyện gì, nó nói là thích thì quen không hợp thì chia tay để cha mẹ nó không phải bận tâm, suốt ngày nó cứ trốn trên phòng nó, nó chỉ xuống nhà khi giờ cơm tới , khi đi tắm !!!
Rồi nó lại tìm đến những thằng bạn chí cốt của nó, nó rủ mấy thằng đó lai rai vài ly, nó tự hứa với lòng rằng chỉ lai rai thôi, mình bỏ rượu khó lắm uống nhiều rồi lại nghiện. Nhưng nó càng uống thì nó lại càng hăng say, nó càng uống thì những ký ức về nhỏ lại ùa về, nó uống, nó uống, nó muốn quên đi những ký ức về nhỏ, nó uống đến nó không biết trời trăng gì nữa, đêm đó nó không về nhà thằng Nghé gọi về nhà nó nói là nó ngủ ở nhà thằng Toàn ( nhà nó thương thằng Toàn lắm).Sáng hôm sau nó lại năng nỉ mấy thằng chí cốt của nó nghĩ 1 ngày để uống với nó, mấy thằng bạn của nó biết chắc chắn đã có chuyện gì, thằng Nghé hỏi:
-“có chuyện gì vậy mày”
-“tao chia tay rồi”
-“tại sao”
-“nó có bồ mới”
-“thằng nào”
-“mày hỏi làm gì”
-“cướp ghệ của anh em tao, coi như đụng đến tao rồi”
-“her,mày đánh nó rồi con Loan quay lại với tao à?”
-“à ừ thì….”
-“thôi zô với tao 1 cái đi”
Bắt đầu từ ngày hôm đó nó lại lao vào với rượu chè, nó không còn chai chuốc như xưa, có nhiu tiền nó lại cho vào rượu chè.
Bửa đó, nó mới vừa uống được vài ly thì có điện thoại,nó nhìn thấy tên lưu là ‘Yesterday’, thì ra là nhỏ:
-“alo” giọng nó trằm trằm.
-“anh hả,có rãnh không”
-“muốn rãnh thì rãnh,muốn bận thì bận,có gì không?”
-“mình ra quán café nói chuyện tý nha”
-“ở đâu”
-“quán Cây Mai nha, chổ đó nó yên tĩnh”
-“ừ lại trước đi, 5 phút lại” nói rồi nó cúp máy, nó mượn thằng Nghé chiếc Wave độ:
-“cho tao mượn xe đi công chuyện tý nha Nghé”
-“ừ,chạy cẩn thận đó, có tý men vô rồi chạy từ từ thôi”
Nó chạy một mạch thật nhanh đến quán cây Mai thì thấy chiếc xe đạp điện của nhỏ đã ở trong bãi giữ xe từ bao giờ. Nó đi vô trong thì thấy nhỏ đang ngồi ở 1 cái bàn mà khá là vắn vẻ, chỉ có mình nhỏ ngồi ở khu vực đó. Nhỏ thấy nó thì đứng lên vãy vãy tay:
-“dạ anh cho hỏi anh dùng gì ạ” trong bóng tối nó khá to con nên nhỏ phục vụ kiêu bằng anh.
-“cho anh ly đá chanh đi”
-“anh vửa uống rượu hả” nhỏ đợi con phục vụ đi thì nhỏ hỏi nó.
-“ừ”
-“lúc trước anh đâu có”
-“lúc trước nào?” nó nghe từ lúc trước sao tim nó lại đau nhói đến thế.
-“thì lúc mình còn quen nhau đó”
-“cô đừng nhắc đến lúc trước có được không” nó quát nhỏ.
-“sao anh lại nóng đến thế, anh thay đổi nhiều quá”
-“ừ đúng rồi tôi thay đổi, thời gian thay đổi tất cả, ngay cả con người cũng thay đổi, chỉ có 9 ngày mà một con người đã thay đổi nói chi là một thời gian dài như thế”
-“anh đừng nhắc đến chuyện đó nữa có được không? Em biết em có lỗi với anh nhiều lắm, nên giờ em đã gặp quả báo”
-“hẹn tôi ra có chuyện gì nói đi, không đơn giản chỉ ngồi nói chuyện khi xưa thôi đúng không?”
-“em với Quân chia tay rồi” nhỏ vừa nói mà vừa nức nở khóc.
-“tại sao 2 người yêu nhau thắm thiết lắm mà?”
-“em cũng không biết sao Quân lại chia tay với em nữa,em đã năng nỉ Quân hãy nói ra lý do dù là lý do đó khiến em đau khổ đến đâu, nhưng Quân vẫn không nói”
-“her, ngày đó cô ra đi tôi cũng đâu biết lý do, giờ thì cô biết cảm giác của tôi lúc đó chưa?” nó cười nhết môi và nói.
-“em xin lỗi anh mà, đừng nói những lời đó với em nữa có được không? Anh có thể nào tha thứ cho em, chúng mình làm lại từ đầu có được không anh?”
-“her, thôi được tôi sẽ không nói, cô ngồi đây đợi tôi” nó lại cười nhết môi, không biết từ khi nào thì nó học được cái nụ cười nhết môi ấy. Nói xong thì nó chạy vào trong quầy chủ quán rồi nó mua 1 bọc khăn giấy và tính tiền nước xong nó chạy ra.
-“nè, lau nước mắt đi, sao cô lại muốn quay lại với tôi, cô tưởng tình yêu có thể nói quen là quen, chia tay là chia tay rồi quen lại là quen lại à?” nó đưa bọc khăn giấy cho nhỏ rồi nói.
-“em biết anh khó có thể chập nhận, nhưng em mong anh hãy suy nghĩ kỹ, bởi vì thời gian qua em đã nhận ra, không ai yêu em nhiều hơn anh,em xin lỗi anh 1 vạn lần, hãy tha thứ cho em”
-“cô yên tâm đi, sẽ không bao giờ tôi suy nghĩ chuyện cô vừa nói đâu, thằng W lúc trước đã chết rồi, nó đã chết từ cái đêm cô bước ra đi, nó chết theo tình yêu nó dành cho cô, và giờ tôi là 1 người khác hoàn toàn, cô đừng nghĩ chúng mình có thể quay lại nữa nha, không thôi cô càng đau khổ đó, tôi tín tiền rồi, thôi tôi về đây” nó nói xong thì nó bước ra ngoài cổng bỏ mặt nhỏ ngồi ở đó mà nức nở.
-“anh W” nó nghe tiếng nhỏ gọi nó nhưng nó không quay lại mà chỉ đưa tay ra đằng sau báo hiệu nhỏ hãy dừng lại cái suy nghĩ nó đi.

một lần nữa xin mọi người hãy đánh giá chủ đề = cách click vào nút điểm ở phía trên cùng ở bên phải rồi cho điểm theo cảm nhận của mọi người đối với hồi ký của em !!! thân !!!













Chập 13
Nó bước ra khỏi nhà xe, nó leo lên con bọ ngựa thế là nó phóng ào ào đầu óc nó lúc đó làm gì con biết tốc độ là cái thá gì, cứ thế là nó phóng, nó đi qua đâu là để ở đằng sau nó là những tiếng chữi bới: thằng kia mày muốn chết hả chạy giữ vậy.
Nó lại đến xòng nhậu của nó lúc nảy, vừa ngồi vào bàn nó đả uống, uống lấy uống để, vết thương của nó đang lành lặng tại sao nhỏ lại xát múi vào vết thương của nó để nó đau đến thế, nó uống đến tối thì hết mồi hết rượu nó kiều thằng Nghé chở nó về nhà.
Nó về nhà thì cha mẹ nó lại mắng nó vì nó lại nhậu, nó không nói gì mà chỉ bước lên phòng nằm, nó nằm xuống thì đầu nó giật giật, trong cơn mê sản nó lại nhìn thấy nhỏ, thấy cái nụ cười ngày nào của nhỏ dành cho nó mỗi khi nó rước nhỏ đi học, nó quyết định phải giải quyết chuyện này 1 làn cho xong nếu không cả 2 đều đau khổ.
Sáng hôm sau nó gọi điện thoại cho nhỏ:
-“alo”
-“anh hả, sao bửa nay gọi cho em vậy? có gì không? Anh suy nghĩ rồi chưa?”
-“ra quán cây mai mình nói chuyện em nhé” nó lại xưng em với nhỏ.
-“ừh em qua rước anh nha?”
-“thôi khỏi em qua quán luôn đi” nó nói với cái giọng trầm trầm.
Nó lấy xe đạp ra chạy tới quán cây mai thì nhỏ vẫn chưa tới nó lựa 1 chổ nào thật yên tĩnh ngồi:
-“anh cho hỏi anh dùng gì ạ?”
-“cho em 1 ly café đá, 1 tý còn 1 người con gái nữa vào thì làm ly café sữa cho cô gái đó”
-“dạ,anh chu đáo quá hé”
-“hi,chu đáo gì đâu”
Nhỏ phục vụ bước đi, rồi đem ly cafe ra , nó cầm ly café uống 1 ngụm , nó ngậm trong họng rồi nước từ từ ngụm café đắng đó vào, rồi nó ngồi suy nghĩ xem tý nó nên nói gì với nhỏ, tự dưng nó lại ngại gặp nhỏ, nhưng nó nghĩ lại là cứ trốn tránh không phải là cách.
-“anh đến lâu chưa” nhỏ từ ngoài bước vào lên tiếng và cười với nó làm cắt ngang dòng suy nghĩ của nó, nụ cười của nhỏ nó không còn thấy đẹp như xưa nữa, nụ cười cũng tàn úa theo thời gian nữa sao.
-“anh mới đến được tý xíu”
Nhỏ vừa vào bàn ngồi được thêm tý xíu thì nhỏ phục vụ đem ra cho nhỏ ly café sữa nhỏ ngạc nhiên:
-“anh kiêu cho em hả”
-“ừh”
-“anh còn nhớ em thích uống gì vào buổi sáng nữa à”
-“ừh”
-“kiêu em ra có gì không, hay chỉ đơn giản là mời em đi uống nước thôi?”
-“em uống nước đi”
Cả 2 ngồi đó im lặng 1 thời gian, 5 phút, 10 phút rồi nó cũng phải lên tiếng:
-“đêm qua về anh lại nhậu, anh suy nghĩ chuyện đó”
-“rồi kết quả sao hả anh? Sao anh nhậu hoài vậy?” nhỏ tỏ ra quan tâm nó nhưng nó không còn biết nhò thật sự quan tâm hay chỉ là giả vờ quan tâm nó.
-“buồn thì nhậu, anh nghĩ là em đừng nghĩ đến chuyện đó nữa”
-“tại sao vậy anh?” mặt nhỏ căng thẳng
-“anh nghĩ mình nên làm bạn thôi,anh xin lỗi mình không thể quay lại đâu em à”
-“anh còn giận em sao?”
Nó không nói gì mà cầm cái ly café đã tan hết nước đá của nó lên rồi nói:
-“đây là 1 ly hạnh phúc,có pha tình yêu của em, có pha tình yêu của anh” nó đổ ly nước xuống đất và nói tiếp.
-“ngày đó em đã đổ nó như thế này, và giờ em muốn nó có lại, vậy em có làm cho ly nước này trở lại như lúc nãy được không?”
-“em…..” nhỏ chỉ nói 1 chữ rồi ngồi nhìn chầm chầm vào cái ly café của tôi.
-“em hiểu rồi, thôi thì mình làm bạn anh nhé, anh cũng đừng nên giận em nữa làm gì em thật sự biết em sai rồi, có nhiều đêm em nằm suy nghĩ nếu như lúc trước em không phụ anh thì có lẻ chúng mình đã rất hạnh phúc rồi đúng không anh nhỉ?”
-“anh không biết, ừ thì chúng mình có duyên không có nợ vậy làm bạn đi em hén”
Nói rồi nó đứng dậy tính tiền và nói có chuyện gấp phải về, nó vừa bước ra được xíu thì nhỏ gọi:
-“anh, nhớ lời hứa anh hứa với em nhá”
Nó xoay lại nhìn nhỏ và suy nghĩ “lời hứa gì? À nó nhớ ra rồi lúc nhỏ bước ra đi nhỏ đã kiêu nó là phải sống khỏe” nó không nói gì mà chỉ gật đầu rồi cười nhẹ với nhỏ.
Rồi mọi chuyện cũng bình thường cho đến 1 ngày khi nó đi chơi về thì cha nó ngồi ở nhà sẳng và kiêu nó lại nói chuyện:
-“dạ ,cha kiêu con có chuyện gì?”
-“ngồi xuống đi, bửa nay cha muốn nói chuyện này với mày”
-“dạ chuyện gì ạ?”
-“mày có muốn đi du học không?”
-“muốn chứ”
-“nhưng mà có lẻ đi sẽ cực lắm có dám đi không? Phải chiệu khó vừa học vừa làm chứ bên đây cung cấp tài chính không nỗi đâu”
-“làm gì mới được?”
-“thì cô 7 mày nói qua bên đó khi nào mày rãnh thì cứ ngồi trên máy vi tính nhập hàng cho bả rồi 1 tháng cho 800 USD, coi như đó là cho tiền ăn cho mày rồi đó” (cô 7 là em của cha tôi”
-“trời cái đó có gì đâu mà cực”
-“vậy để tao đi nộp hồ sơ cho, giờ mày cứ học bình thường ở đây, nếu lỡ phỏng vấn rớt thì cứ học bình thường,còn đậu thì đi, phỏng vấn đi Mỹ nghe nói khó lắm”
-“ờ cũng được”
-“nhưng giờ mày phải đi học tiếng anh đi”
-“ủa chi vậy?”
-“để nữa phỏng vấn, vô phỏng vấn mà trả lời tiếng việt không thì ai mà cho mày đậu”
-“ừ cũng được”
Rồi nó được anh nó xắp vào học 1 lớp dạy đàm thoại tiếng anh cấp tốc. Vốn tiếng anh của nó cũng không phải dạng xoàn trong lớp nên nó nghĩ nó sẽ nhanh chóng tiếp thu thôi.
Và rồi thì ngày đầu tiên đi học cũng đến, nó bước vô trung tâm, cái trung tâm rộng lớn lắm nó phải hỏi người này người kia nó mới biết được vị trí của lớp nó.
Nó bước vào lớp thì thấy chỉ có vài 3 người, thế là nó ngồi ở vị trí đầu bàn để dễ tiếp thu tý, ngồi được tý xíu thì trong lớp đã hết chổ ngồi, rồi 1 cô gái đeo kính cận đi vào tôi thấy cô gái ấy cứ đứng nhìn xuống dưới hoài mà không đi xuống thì tôi biết ở phía dưới đã hết chổ thế là nó đứng lên và nói:
-“nè ngồi đi”
-“cảm ơn anh nha”
nó đi lên bục giảng lấy cái ghế rồi định xuống dưới kiếm chổ nào rồi ngồi ké bàn ai đó, vừa đi xuống ngang qua cô gái đó thì cô gái đó nói:
-“anh ngồi đây luôn đi, hi” cô vừa cười vừa nói, lại 1 nụ cười hồn nhiên. nó không nói gì mà chỉ lấy ghế ngồi vào bàn.
-“anh tên gì?”
-“W,you?”nó xoay qua cười nhẹ với nhỏ 1 cái và hỏi lại:
-“em tên Hiền”
-“ừ”
Rồi tiết học bắt đầu cả 2 vẫn không nói với nhau câu gì, chắc cô cũng thấy người tôi toát lên 1 luồn khí lạnh, rất lạnh lùng nên cô cũng không nói gì với tôi thêm câu nào nữa .




Nó ngồi đó học kế bên cô, mà nó như là người sống trên bắc cực, nó lạnh như băng, cô hỏi thì nó cứ trả lời ngang không đầu không đuôi. Và rồi lúc kết thúc giờ học thì nó lạnh lùng đứng lên và chỉ buôn lại với cô 1 câu “về trước nha”, cô gật đầu 1 cái và kèm theo là 1 nụ cười, nó thấy cô cười sao mà nó đau đến thế, nó lại nhớ đến em nữa rồi, tại sao vậy? nó hứa là sẽ không đau vì em nữa mà.
Lúc ra về nó chưa chịu về mà ra băng đá của trường nó ngồi hút thuốc, không biết từ lúc nào mà trong balo nó luôn luôn có 1 gói thuốc, không biết từ lúc nào mà lúc trống vắng là nó lại hút thuốc, nó kéo vài ngao nó lại nhớ đến em, nó kéo hết điếu thuốc thì nó đứng lên đi về và nó thề với lòng là nó sẽ quên em, sẽ không nhớ đến em nữa, nó dẫn xe về đạp được 1 tý thì nó gặp cô đang dẫn xe trên lề đường:
-“sao vậy?”
-“xe Hiền bị bể bánh rồi”
-hayz…….. “lên tui chở lại chổ sửa xe nè”…nó vừa ngán ngẩm thở dài vừa nói
-“ hihi cám ơn nha” cô cười rồi leo lên xe nó 2 tay giữ tay lái của xe cô.
Đến chổ sửa xe thì thấy khách cũng có 2 3 người vá xe. kiểu này chắc chờ lâu đây, không lẻ giờ này lại bỏ cô ở đây rồi đi về, nó đánh mời nhỏ qua quán yaua kế bên chổ sửa xe ăn yaua.nó móc điện thoại gọi về cho mẹ nó hay là nó về trể tý, cô thấy thế nên cũng mượn điện thoại gọi về cho nhỏ bạn ở cùng phòng trọ đợi cửa cô tý.
Nó và cô ngồi đó nói chuyện, nó thì nói ít, cô thì cứ nói và nói. Cô ngồi huyên thuyên mãi, nó ngồi đó cứ cười nghe cô nói và đáp lại vài 3 câu thì nó cũng biết là nhà cô ở gần nhà ngoại nó ở dưới quê ( ngoại nó ở xóm trên còn cô thì ở xóm dưới),cô lên đây học tiếng anh trong ba tháng hè để trao dồi kiến thức môn anh văn, nhập học thì cô lại về quê rồi . Nói chuyện gần cả tiếng đồng hồ thì xe cũng sữa xong, nó đúng dậy kiêu tính tiền thì mẹ ơi giờ nó mới phát hiện nó bỏ quên cái bóp ở nhà, phen này nhục lắm đây. Nó đợi nhỏ phục vụ đi vào rồi đứng nhìn cô cười cười gãi gãi đầu và nói:
-“anh quên mang theo bóp rồi”
-“vậy để em trả cho, có gì đâu mà mắc cở không biết nữa à còn học chung với nhau dài dài mà”
-“ừh hihi” nó cười cho để ngượng.
Sữa xe xong thì trời cũng tối nên nó ra vẻ galang tiễn cô về tới nhà trọ, xong nó chạy về nhà tắm rửa lên phòng nằm được 1 tý thì điện thoại có tin nhắn:
-“cám ơn anh nhiều nha”
-“ơn nghĩa gì vậy trời,tôi giúp ai chuyện gì sẽ không nhận lời cám ơn = lời nói đâu, chỉ nhận = hành động thôi ,mà ai vậy?”
-“Hiền nè, hihi vậy ngày mai Hiền cảm ơn = hành động cho, hayzzzz”
-“trời sao biết sđt của a hay vậy?”
-“thì nảy em mượn điện thoại gọi cho nhỏ bạn em nên giờ con lưu số nè, hihi”
-“à nhớ rồi, sao giờ chưa ngủ nữa trể rồi đó”
-“em thức khuya lắm anh yên tâm, hihi, thôi anh ngủ ngon nha, mai nhớ đi học đó”
-“ừ em cũng ngủ ngon” mệt quá, nhắn tin mà không có chủ đề gì để nói làm sao mà nhăn được cũng may mà cô từ dã nó trước chứ nó không nó cũng không biết nói gì giờ.
Hôm sau nó vẫn đi học bình thường, nó lại vô trước cô, nhưng chỗ bàn đầu đã có người ngồi rồi, chỉ còn bàn gần cuối, nó vừa vô ngồi thì nhận được tin nhắn của nhỏ là
-“dành chổ cho em, em vô trể tý”
Thế là nó đành phải dành cái chổ kế bên nó cho cô ngồi, vô giờ chừng 5 phút sau thì cô hấp tấp chạy vào, nó đứng lên vãy tay cho cô thấy nó. Cô thấy nó thì cười tươi:
-“cám ơn anh nha”
-“lại ơn với nghĩa, sao đi trể vậy”
-“tại em bận tý chuyện”
-“ừ”
Rồi tiết học tiếp tục, nó cứ ngồi chăm chú lo giảng mà nó đâu biết rằng cô cứ lén trộm nhìn nó. À quên tả về cô nữa, cô lớn hơn nó 1 tuổi, lùn hơn nó 1 tý nếu mang dép cao lên sẽ cao hơn nó, cô có gương mặt mà thông thường người ta chỉ diễn ta bằng 1 chữ “đẹp”, vòng 1 của cô không nảy nỡ, nhưng cũng không phải thuộc dạng lép, mình dây (lại đúng mãu người của nó),da ngâm ngâm(tại ở dưới quê mà), nói tóm lại cô đẹp nhưng tướng cô thì không được gợi cảm cho lắm.
Lúc ra chơi nó đi ra ngoài băng đá nó hút thuốc, cô thì ngồi bên trong lớp làm bài tập (nó thì làm rồi từ lúc thầy đang giảng bài rồi), nó suy nghĩ về cô, nó nghĩ cô sao mà hôn nhiên thế,sao cứ cười mãi thế và nó nhận ra rằng bây giờ nó nhìn nụ cười của cô nó không còn cảm giác nhớ về em nữa rồi,nó nghĩ như thế và nó mĩm cười, nó lạ nghĩ về sao lúc trước nó khờ quá, không có em mặt trời vẫn mọc, nó vẫn sống cho cuộc sống của nó chỉ có đều là cuộc sống của nó giờ thiếu vắng đi 1 hình bóng thôi. Nó hút xong điếu thuốc thứ 2 thì giờ học cũng tới nó đi vô lớp ngồi thì cô hỏi nó cái bài tập mà cô làm không xong:
-“bài này làm sao anh?”
-“thì cái này do có cái này, nên phải dùng thì này, làm tiếng anh quan trọng là tìm ra được cái từ khóa thôi”
-“ừ cám ơn nha, ủa anh mới hút thuốc hả?”
-“ừ”
-“còn nhỏ mà cũng hút thuốc hại sức khỏe đó”
-“bùn thì hút,chưa chích là may” nó cười và nói
-“xí, làm gì bùn,tâm sự được không nè?”
-“nếu có duyên và lúc em nên biết thì anh sẽ kể, giờ quay lên bảng và học, oke”
Lúc ra về nó lại đưa nhỏ về phòng trọ vì nhỏ nhờ nó đưa về giùm vì lí do đường vắng.













Chập 14
Cứ thế là hằng ngày đi học về tôi thường hay đưa H về, nó dần dần không còn lạnh lùng với H nữa, nó bặt đầu sửa soạn, chăm sóc lại chính bản thân nó, nó không còn để cái đầu bùm sùm nữa mà đã để 1 mái, không còn râu mọc tùm lum nữa, nó đã cạo râu, nó biết là H thích tôi nhưng nó thì không còn dám tin vào tình yêu nữa mặc dù nócũng có tình cảm với H.
Hôm đó, thầy không có dạy nên nó và H đi dạo, xe H để trong trường nó chở H đi bằng xe nó, tuy ngồi trên xe đạp nhưng nó không cảm thấy mỏi chân tý nào, cứ thế là nó đạp, đạp, đạp và nói chuyện H, nói đủ thứ chuyện trên đời dưới đất, được tý xíu thì tới ngoài biển.
nó và H ra ngoài bờ biển ngồi đó mà ngắm trăng ( hôm đó là ngày 14 hay 15 âm lịch gì đó tôi không nhớ rõ chỉ nhớ là hôm đó trăng đẹp), mà các bác biết đó nhà ai gần biển cứ đợi tới ngày rầm ra ngoài biển ngắm trăng xem, rất rất đẹp.
Ngồi đó mà cả 2 im lặng chỉ nghe tiếng gió ù ù, tiếng sóng biển rì rào rì rào:
-“bửa nay trăng đẹp quá anh nhỉ” H phá tang sự im lặng bằng 1 câu hỏi.
-“ừh trước giờ anh không có ngắm trăng sao tự nhiên bửa nay thấy cái thích luôn rồi đó”
-“hihi trăng đẹp và thơ mộng vậy mà giờ anh mới phát hiện ra, anh đúng là đồ cù lần”
-“cù cái đầu em á”
-“anh nè, anh đã có người yêu chưa?” H im lặng tý xíu rồi lên tiếng.
-“chưa chi?”
-“anh biết không có một người thích anh, nhưng người ta là con gái người ta không dám nói ra”
-“ừ…..” tôi trả lời 1 tiếng rồi im lặng không nói gì nữa.
-“….Từ lâu anh chỉ xem chúng ta như đôi bạn thân
Nhưng trong thật tâm anh vẫn mong được nhiều hơn thế
Vì lâu nay mình đã sẽ chia nhau bao buồn vui, em sợ mình không có ngày mai…”
-“sao em lại thích anh? Anh có gì tốt đâu mà lại thích anh?” nó lên tiếng làm cắt ngang câu nói của H.
-“yêu một người không có lý do, nếu có lý do là đang lợi dụng”
-“nhưng mà anh không thể nào đến với em được, anh không còn dám tin vào tình yêu nữa em biết không” nó vừa nghe nhỏ nói đến chuyện tình cảm và nghe lại tiếng sóng rì rào rì rào thì nó lại nhớ đến L, nhớ đến lời hứa của L, nó vừa ôm đầu vừa nói.
-“sao vậy anh? Anh bình tĩnh lại đi có được không? Có chuyện gì anh có thể tâm sự với em được không?”
-“..lúc trước anh có quen một người con gái…………………..” nó ngồi kể chuyện cho H nghe, kể hết chuyện của nó và L cho H nghe .
-“em xin lỗi, em không biết là anh đã bị tổn thương như vậy”
-“em không có lỗi, thật ra anh cũng có tình cảm với em nhưng em hãy cho anh thời gian có được không? Hãy cho anh thời gian để anh xác định rằng anh có yêu em không hay chỉ là tình cảm bạn bè thân thiết”
-“ừ em sẽ chờ anh, sẽ chờ anh mà, nhưng hãy hứa với em là anh sẽ trả lời em nhá”
-“ừh anh hứa”
Nó và cô đi về nhà mà cả 2 chỉ biết im lặng mà không nói gì, nhưng trong tận thâm tâm nó biết H đang rất buồn, buồn vì H sẽ nghĩ rằng H đã làm nó khơi lại quá khứ.
Học xong mấy tháng hè thì còn phải học thêm 2 tháng nữa mới kết thúc trương trình học tiếng anh, do đã nhập học nên lịch học tiếng anh chỉ còn học 1 tuần 1 buổi vào tối thứ 7 nên H cũng về quê và chiều thứ 7 lên đây học sau đó qua nhà bà con ngủ rồi chủ nhật về quê lại để chuẩn bị cho bửa thứ 2 phải lên đến lớp. Còn chuyện phỏng vấn đi du học của tôi thì đến đầu tháng 12 mới bắt đầu.
Thế là một tuần nó và H chỉ gặp nhau được có 1 ngày thứ 7, nó bắt đầu biết nhớ H, biết buồn khi nó không gặp H, nó cảm thấy nó thiếu đi 1 cái gì đó vào những ngày đầu tuần còn ngày cuối tuần thì nó rất hào hứng. Thứ 7 đó nó chải chuốc rất kỷ càng, cạo râu, xịt tý nước hoa cho thơm tý vì hôm nay là ngày nó và H gặp nhau sau 1 tuần dài đăng đẳng.
Nó vô lớp sớm hơn thường lệ dành 2 chổ cho nó và H,nó đợi H đến lớp mà lòng thì cứ suy nghĩ là sẽ nói gì với H đây, nó muốn được quan tâm H lắm rồi, nó yêu H lắm rồi nó muốn làm bạn trai của H. Đợi 1 hồi thì nó thấy H đến lớp, thấy nó H cười tươi, H cũng đáp lại nó 1 nụ cười nhưng nó thấy đằng sau nụ cười đó là 1 sự mệt mỏi. Chắc H đi đường xa nên mệt.
-“đi xe mệt hả”
-“hơi hơi thôi”
-“hơi hơi mà nhìn mặt em như kiệt sức lắm vậy đó”
-“hì, thôi vô học rồi kìa”
Ra về tôi kiêu H đem xe lại nhà người bà con gửi rồi kêu H lên xe tôi chở H đi dạo. Lúc lên xe H không nói gì mà chỉ tỳ mặt vào lưng tôi, tôi thắng xe lại :
-“em có chuyện gì vậy?”
-“không có gì đâu”
-“nhìn thẳng vào mặt anh”
Tôi nhìn vào mắt em tôi thấy một nỗi buồn, một nỗi buồn vô tận:
-“anh mắt em đang phản bội em”
-“đã bảo là không có gì mà anh chạy xe đi” H vừa nói mà giọng thì đã lạc đi 1 tý.
Nó leo lên xe chở H ra tới ngoài bờ biển rồi kiêu H xuống xe. H đi ra ngoài bờ biển đứng ở mé nhìn thẳng ra ngoài biển rồi giơ 2 tay ra cứ như là nhân vật trong titanic, nó từ đằng sau bước tôi 2 tay nó bạo dạng ôm H từ phía sau:
-“hôm nay anh sao thế? sao lại dám ôm em?”
-“làm bạn gái anh nha”
-“em………..”
-“em sao?”
-“anh cho em một thời gian được không gia đình em dạo này có một số chuyện”
-“có chuyện gì có thể tâm sự với anh được không?”
-“gia đình em đang gặp đại họa giờ em cũng không biết sao nữa………………..”
H ngồi kể cho tôi nghe tóm lại là nhà H bị gì đó mà hình như là bị bể nợ số tiền là gần 150 tr đồng tôi không biết sao mà lại giữ vậy nữa, mà thời điểm đó 150tr cũng không phải là số nhỏ. Tôi thông cảm cho em nhưng tình yêu của tôi lúc này dành cho em đã quá mãnh liệt rồi.
-“anh hiểu nhưng mình quen nhau thì có sao đâu em nhỉ, mình vẫn còn đi học giờ mình cũng không biết giúp gì ngoài việc học cho thật tốt để đừng phụ lòng cha mẹ là được rồi”
-“anh trước giờ sống trong sung sướng anh không hiểu đâu, anh hãy nhớ rằng em yêu anh nhiều lắm, yếu rất nhiều là được rồi, chắc có lẻ từ tuần sau em sẽ không lên đây học nữa đâu anh à, em phải nghĩ học năm nay thôi”
-“sao vậy, em là một học sinh giỏi sao lại bỏ học được? không còn cách nào sao hả em?”
-“không có cách nào nữa đâu anh”
-“em.”
-“thôi anh đừng nói nữa hãy để tự nhiên nha anh , nếu mình có duyên thì tự động chúng mình sẽ đến với nhau thôi”
-“ừ”
Nó chở H về mà lòng thì rất là buồn, nó buồn lắm, nó hận nó tại sao lúc trước lại từ chối H như thế để rồi giờ, nó đau khổ, nó tự chấn an rằng H sẽ vượt qua được khó khăn và H sẽ lại là của nó thôi mà đừng nên buồn nữa. mặt dù nó có cảm giác là H gần rời xa nó, mãi mãi……….













Chập 15


Cũng như thường lệ nó vô lớp anh văn khá sớm, nó dành cho H 1 chổ rồi nó ngồi đó lép nhép hát vu vơ mà đến nó cũng không biết là nó đang hát bài nào.
Được một tý thì H cũng vô lớp, hôm nay H khóa trên người 1 cái váy màu hồng phấn,tóc thì bới lên,chân mang giày cao gót nó ngơ ngác, nó nhìn H như người mất hồn vì trước giờ H không có mặt những thứ này,
-“nhìn gì mà nhìn giữ vậy trời, bộ trước giờ chưa thấy người đẹp sao?”
-‘ừ, người đẹp thì thấy hoài mà rất đep thì chưa thấy nên mới nhìn giữ vậy nè”
-“xạo, thấy em mặc đồ này như thế nào?”
-“đẹp, rất đẹp”
-“hihi, thưởng cho cái nè” H bước tới rồi nhìn xung quanh xem có ai để ý không rồi H hôn lên má nó 1 cái làm nó như muốn la lên thật to.
-“sao dám hôn tôi ở đây vậy trời?”
-“thích thì hôn, thôi vô học rồi kìa học đi tý chở em ra biển nữa nha”
-“ừ”
Cuối cùng cũng xong tiết học, nó chở H ra ngoài biển hóng gió biển, suốt đoạn đường đi H cứ ôm sát vào người nó mặt thì tỳ vào lưng nó, cặp ngực nóng bỏng của H cũng áp sát vào cái tấm lưng trần của nó,miệng H thì hát vu vơ bài hát lúc mới yêu. Ôi sao cái cảm giác đó nó hạnh phúc thế, nó ao ước cái cảm giác đó mãi mãi không bao giờ mất , nó cứ cười cười rồi đèo H ra ngoài biển mà không biết mệt.
-“Tới rồi xin mời quý khách xuống xe’
-“nhiu tiền vậy anh?”
-“do quý cô xin đẹp quá nên tôi free cho quý cô 1 chuyến”
-“cái miệng, nói tùm bậy tùm bạ không làm được gì hết chỉ được cái nói mấy câu làm người ta khoái khoái không à”
-“hihi, W mà, thôi em lên kia ngồi đi, anh đi mua đồ cái”
Nó chay lai gần đó thì thấy một tiệm bán hoa tươi nó mua 1 đóa hồng gồm 9 bông rồi nó chạy thật nhanh lại chổ H đang ngồi
-“nhắm mắt lại đi” nó nói với H và đóa hoa nó giấu đằng sau lưng.
-‘rồi”
-“rồi mở mắt ra đi” nó đưa đóa hoa ra trước mặt nhỏ và nói.
-“woa……..đẹp quá, cám ơn anh”
-“ê khoan…” H vừa đưa tay ra nhận đóa hoa thì nó giật lại và nói.
-“sao nữa chài, bộ không tặng hả”
-“tặng nhưng mà, W chỉ tặng hoa cho bạn gái W thôi, nếu H nhận nó có nghĩa là H đã chấp nhận làm bạn gái của W đó có dám nhận không?” nói rồi nó đưa đóa hoar a trước mặt H.
-“xí, ai mà thèm, không có chuyện đó đâu hé” tuy nói vậy nhưng H đưa tay ra nhận lấy đóa hoa, mặt thì xoay qua hướng khác như thể đang mắt cở vậy.
-“anh yêu em”
-“xạo”
-“có trời biết, đất biết, và anh biết anh không thề nào chứng minh đươc điểu đó cho em biết được, hãy để thời gian chứng minh và lúc đó em sẽ nhận ra anh đang nói thât”
-“gớm”
-“làm bạn gái anh nha”
-“ừ, em cũng yêu anh”
Nói xong nó và H ôm xiết lấy nhau cả 2 quấn lấy nhau như trên thế giới chỉ còn nó và H, được 1 tý thì nó buông H ra, nó nhìn thẳng vào mắt của H, nó thấy một ánh mắt mệt mỏi, một anh mắt hồn nhiên đã bị sư mệt mỏi che khuất. Môi nó đang trên đường tìm đến môi H, nó nhắm mắt lại môi nó thì từ từ di chuyển đến môi H..
-“W thức dậy đi học kìa, ngủ gì mà ngủ giữ vậy?”
-“dạ” nó giật mình thức dây quay về với thực tại, nó mới nhận ra là nó đang mơ. Nó xuống thay đồ đi học, trên đường đến trường nó cứ suy nghĩ đến giấc mơ đó, nó sực nhớ ra là đã 2 tuần rồi nó không có gặp H, nó nhớ H, nhớ lắm.
Lúc trưa đi học về nó lấy điện thoại gọi về nhà ngoại , nó muốn biết thông tin của H hiện tại từ chị của nó.
-“chị 3 hả, đang làm gì vậy?”
-“đang chuẩn bị đi rửa chén, có gì không?”
-“ủa chị nè, em nghe dưới quê mình có ai mới bị bể nợ hả?”
-“ừ sao biết?”
-“sao biết không sao? Chị kể em nghe được không?”
-“hok biết tại sao lại bể nợ nữa nhưng mà giờ thì nhà đó tôi nghiệp lắm”
-“sao tội nghiệp?”
-“thì 2 vợ chồng chạy đôn chạy đáo kiếm tiền trả nợ, nhỏ con gái đang học cấp 3 mà không biết lớp mấy, mà nghe người ta nói là học giỏi lắm cũng phải nghĩ học đi làm nữa, tôi nghiệp thiệt.”
-“ừ, ủa mà nhỏ đó con nhỏ vậy rồi làm gì trời?”
-“ai nói không làm gì mày? Làm phụ quán cơm ở nhà bà bảy kìa, nhìn nhỏ đó dạo này tao thấy nó tiều tuy sao sao á”
-“tiều tụy là sao?”
-“thì mắt nó thâm đen, như xưng xưng lên vậy đó, chắc đêm nó mất ngủ giữ lắm”
-“ừ, thôi nha” nó nghe đến đây thì lòng nó đau nhói lên từng cơn, nó muốn khóc, nhưng khóc để được gì, nó muốn kiêu chị nó xin sđt của H giùm nhưng mà, nó biết là H đã không muốn nghe điện thoại của nó thì cho dù nó có gọi 100 lần 1 vạn lần đi nữa thì cũng vô ít thôi, giờ chỉ còn chờ cho H gọi điện lại cho nó thôi.

3 ngày sau, nó đang nằm trong phòng suy nghĩ những chuyện đâu đâu thì điện thoại nó reo lên, nó nhìn số thì là sim khuyến mãi, một số mà nó không biết là ai
-“alo”
-“alo anh hả”
-“em hả, H phải không?” nó nghe tiếng H nó mừng gỡ nó hô to trong điện thoại cứ như là sợ H cúp máy.
-“ừ em nè, dạo này anh khỏe không?”
-“ừ thì khỏe, em sao rồi, chuyện nhà sao rồi?”
-“thi cũng bình thường à’
-“sao giờ mới liên lạc với anh?”
-“dạo này em đi làm nguyên ngày, đến tối thì em về nhà mệt mỏi quá nên em ngủ luôn, hôm nay bả chủ cho nghĩ 1 ngày em mới có thời gian gọi cho anh nè”
-“thôi em cúp máy đi anh gọi lại cho , tốn tiền em nữa”
Nói rồi tôi cúp máy và gọi lại cho H
-“em nói xạo, em không hề ngủ sớm, dạo này em thức khuya lắm đúng không? Đừng có gạt anh”
-“sao anh biết?”
-“sao anh biết thì em không cần biết, tại sao em lại tránh mặt anh?”
-“không có gì đâu, từ từ anh sẽ biết mà đừng có ép em được không?”
-“ừ ừ thôi không nói nữa,bàn qua chuyện khác hé”
-“ừ dạo này anh học hành sao rồi?”
-“thì cũng bình thường à………….”
…………….
…………….
…………….
Nó và H ngồi đó nói chuyện điện thoại chừng 20 phút gì đó thì H bảo có chuyện phải đi gấp nên nó cúp máy. Nó biết là H có chuyện gì đó đang giấu nó nhưng mà nó không biết là có chuyện gì, nó không thể nào đoán ra là chuyện lai lớn đến thế………
Có mơ nó cũng không ngờ rằng mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy, cho đến giờ nó nghĩ lại nó vẫn còn sợ…. mọi người hãy chờ chập tiếp theo……















Tuy biết rằng H có chuyện giấu nó nhưng nó không biết phải làm sao để H nói cho nó biết tất cả, cứ thế rồi 2 tuần trôi qua vào 1 ngày thứ 7 nó vẫn cứ đi học tiếng anh ở trung tâm như bình thường, lúc ra về thì nó thấy H đang đứng ngay trước cổng trung tâm. Nó nhìn thoáng qua khuôn mặt của H thì nó thấy một nỗi buồn thâm thẩm , tuy vậy nhưn nó vẫn cố tỏ ra bình thưởng nhằm muốn cho H quên đi cái nỗi buồn đó:
-“ủa em lên đây hồi nào vậy? sao không cho anh hay? Lên với ai?”
-“lên 1 mình à,e muốn cho anh bất ngờ, mới lên tới chừng 15 phút à”
-“thấy ghét, thích bất ngờ lắm hả,lỡ như anh không có học ở đây thì sao?”
-“hi, thì tín tiếp,anh chở em ra biển nha”
-“ừ, lên xe đi”
Trên đường đi, Nó cố nối rất rất nhiều chuyện, kể đủ chuyện cười, nào là Mỹ,Nhật,Việt Nam nào là tam quốc diễn nghĩa chế nhằm muốn cho H quên hết những chuyện buồn, nhưng mọi nổ lực của nó hình như là không có kết quả vì nó thẩy nụ cười của H chỉ thoáng qua rồi nỗi buồn lại chàn ngập trên khuôn mặt H.
Nó và H lại đến cái chổ mà nó và H hay ngồi, hôm đó là 28 âm lịch nên trời khá tối lại không có sao nữa. H ngước lên trời và nói:
-“lần cuối anh và em ra đây ngồi bầu trời có trăng lại có sao nữa, nhưng hôm nay thì trái ngược lại hoàn toàn”
-“bầu trời thì có lúc đẹp có lúc âm u mà em”
-“ừ cuộc đời của em sao không như bầu trời nhỉ, lúc nào cũng xấu là sao, ông trời thật là bất công” H vừa nói tới chữ sao, rồi hét lên câu cuối và nước mắt của H lại rơi rơi trong đêm.
-“em sao vậy?”
-“em không sao, mình uống rượu anh nhé”
-“ừ”
Nó chở H đi mua rượu rồi một ít mồi.
-“em lên đây nhà em hay không?”
-“không em trốn đi mà”
-“vậy tối nay em ngủ ở đâu?”
-“chắc phải mướn phòng trọ quá”
-“vậy giờ mướn phòng cho em rồi mình vô phòng trọ uống rượu luôn”
-“ừ”
Nó và H đi mướn 1 cái phòng trọ bình dân, rồi 2 đứa ngồi nhậu, H chẳng nói gì mà chỉ uống uống và uống, gần 10h thì nó nói:
-“thôi gần tối rồi anh về nha em ngủ đi”
-“không”
-“em sao vậy”
-“em muốn anh ở đây với em đêm nay”
-“em biết em vừa nói gì không?”
-“biết em chưa có say anh hiểu không, em muốn anh ở đây nhậu với em tới sáng luôn”
-‘ừ thôi được rồi”
Nói rồi nó lấy điện thoại ra gọi về nhà nói với ba nó là đêm nay nó ngủ ở nhà thằng Đạt thằng bạn thân của nó trong trường, rồi nó gọi cho thằng Đạt si nhan với thằng Đạt là ba nó có gọi thì nói nó đang ngủ ở nhà thằng nó.
-“rồi được chưa cô nương”
-“anh uống đi tới anh nè” H nói mà giọng nhè nhè , H say lắm rồi. nảy giờ nó có uống gì đâu toàn H uống không nó thì còn tỉnh.
-“thôi em say rồi lên ngủ đi em”
-“em chưa có say mà, anh nói bậy”
-“rồi chưa say giờ cũng hết rượu rồi em lên giường ngủ đi”
-“anh cũng lên ngủ với em nha”
-“ừ”
Nó và H leo lên giường nằm , được 1 lúc thì H xoay người qua hôn lên bờ môi nó, 1 nụ hôn nòng cháy kéo dài làm người nó nóng rang lên, được 1 lúc thì H cởi núc áo của H ra, nó chụp tay H lại và nói:
-“em làm gì vậy? hôm nay em sao vậy?”
-“em không sao cả, em muốn em là của anh”
-“em……….” Nó chưa kịp nói hết câu thì H đã hôn nó , tay H thì cởi áo ra rồi từ từ cởi quần ra, rồi tiếp tới H cới cái áo sơ mi của nó ra rồi thì cả 2 cũng trần truồng như nhọng, nó hỏi H:
-“em suy nghĩ kỹ chưa? Có hối hận không?”
-“kỹ rồi, em sẽ không hối hận đâu ,em yêu anh nhiều lắm”
-“ừ,sẽ hơi đau đó em phải cố chịu nha”
-“ừ”
Nó từ từ di chuyển xuống dưới nó hôn lên đôi nhủ hoa của H, 1 tay thì day day bên còn lại, lưỡi thì đánh đánh vào cái núm bên đây, H khẽ rên lên từng cơn từng cơn theo nhịp cái lưỡi của nó, mút bên này chán thì nó chuyển sang mút cái núm bên kia tay cũng chuyển sang day day núm bên này, được 1 tý cũng chán thì nó từ từ di chuyển cái lưỡi xuống cái bụng của H, lưỡi nó dừng lại ngay cái rốn , nó mút ngay cái rốn vài cái thì nó thấy H uống éo cơ thể,rồi nó cũng từ từ di chuyển xuống vùng “tam giác quỹ”. Nó hôn lên bộ lông mượt mà của H, bộ lông của H rất mượt, rồi nó lai từ từ di chuyển xuống cái chổ kín của H, nó hôn lên đó, 2 mép của H giờ đã căn lên, dâm thủy thì ra lên láng, nó mút, nó húp cái nước đó, sao mà nó ngọt thế không biết chắc có lẻ của con gái còn trinh nên nó ngọt vây đó. Được 1 tý, nó ngừng mút mà nó cầm cái dương vật lên nó để ngay cửa âm đạo của H nó hỏi:
-“em sẵn sàng chưa?”
H không trả lời mà chỉ gật đầu 1 cái, nó từ từ đâm vào thì H nhăn mặt chắt có lẻ H đau lắm, nó ngừng lại :
-“em chịu được không? Nếu không thì mình dừng lại nha em”
-“em không sao, anh tiếp đi”
Nó từ từ đút vào, H thì cũng nhăn mặt chịu đựng , được 1 tý thì nó cũng vô, nó cố nhấp từ từ rồi nhanh dần nhanh dần, H thì cũng đỡ đau hơn nhưng chắc cũng không sung sướng gì đâu tại lần đầu mà. Rồi thì nó cũng bùng nổ nó nằm lăn qua kế bên mệt lã người ra rồi nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, nó giât mình tỉnh giấc thì không thấy H đâu, nó nhìn xuống dưới thì nó vẫn trần truồng nhưng H ai đó đã lấy cái chăn đấp lên cho nó ngang bụng, nó lấy cái chăn ra định đi vô tolet rữa mặt thì thấy ở góc dương vật nó có 1 tý máu, chắc là do đêm hôm quan hệ với H làm rách màn trinh nên có tý máu. Nó bước vô tolet rữa măt rồi tắm rửa xong mặt đồ vào, nó nhìn lên cái táp đầu giường thì thấy cái đồng hổ và tờ giấy ở dưới cái đồng hồ, lúc đó là gần 10h rồi, no lấy tờ giấy ra thì biết đó là bức thư H gửi lại cho nó:
“Chào anh, người em yêu!
Em xin lỗi đã đi mà không cho anh biết, anh biết không em vui lắm, em vui vì em đã làm đươc điều mà em muốn làm là trao cho anh cái quý giá nhất của em,anh còn nhớ em nói với anh là dù thế nào đi nữa anh cũng là người em yêu không? Và giờ em đã chứng minh đươc điều đó rồi.
Ba mẹ bắt em phải đi lấy chồng, lấy 1 tên nhà giàu lắm tiền mà em không biết đó là ai, mà chỉ biết nhà nó giàu và nó ở thành phố, em mới găp mặt nó được 2 lần ! giờ thì hôn lể của em đã được cha mẹ em và bên kia sắp đặt xong rồi, còn chuyện hôn lể khi nào tiến hành thì em không thề cho anh biết được vì em không muốn thấy anh nữa, em sẽ khóc và sẽ đau lòng lắm nếu còn găp anh nữa.
Chuyện đêm qua em đã suy nghĩ mấy tuần nay,đêm nào em cũng suy nghĩ rồi lại khóc và thiếp đi khi hết nước mắt, em không biết phải làm sao để anh tin rằng em không muốn lấy thằng đó và em muốn anh biết rằng em sẽ chỉ yêu mình anh mãi mãi nên em mới quyết định gặp anh.
Anh à anh hãy sống tốt và đừng có đau buồn nữa nha, giữa chữ hiếu và chữ tình thì em không có sư lựa chọn ! mong anh hãy đừng đau khổ mà hãy sống và quên em đi.
Em yêu anh!!!”
Nó đọc xong lá thư thì nó chạy ngay xuống quầy tiếp tân hỏi chị tiếp tân:
-“cho em tín tiền phòng 20 đi chị”
-“dạ hồi sáng chị kia tính rồi “
-“ủa đi lâu chưa chị?”
-“đi hồi lúc khoảng 6h sáng à”
-“dạ, em cảm ơn”
Nó về nhà mà trong đầu nó không biết phải làm gì, đầu óc nó tróng không, và không biết rồi em sẽ trôi dạt về đâu………Lòng nó lúc này phải nói là đau, rất đau, đau đến nỗi nước mắt chảy ra cũng không nỗi nữa. Nó không gọi cho H vì nó biết H mà mún tránh mặt thì có gọi cả ngàn lần cũng vô ích.
Đọc đến đoạn này chắc có vài pác sẽ nói là hư cấu nhưng cuốc đời em nó nh

ư thế đấy các bác à tình tiết thì có thật nhưng em thêm tý hành tiêu tỏi mỡ vô thôi













Chập 17
Đám cưới H diễn ra như dự định, H về nhà chồng ở tận Sài Gòn, kể từ cái ngày đó tim tôi như vỡ tung ra, nó vẫn đập, nhưng đập 1 cách vô thức, đập vì mũi tôi nó còn thở , đập để tôi sống chứ nó chẳng còn cảm giác gì nữa.và từ đó tôi trở nên ít nói, lạnh nhạt, lầm lầm lì lì, bất cần rồi Tôi muốn đi thật xa, thật xa để quên đi hết cái quá khứ về H mỏi khi đi ngang những nơi mà tôi và H đã từng đi qua, tôi bắt đầu sợ biển, tôi không còn đi biển nữa bởi nó gợi cho tôi nhiều quá khứ về H, những quá khứ như những cây dao đâm lên tim tôi và để lại nhiều vết thương không lành !
Tôi cố gắng rèn luyện tiếng anh thật tốt, học ngày , học đêm, bỏ luôn các bài tập trên lớp vì tôi mong mình sẽ được đi ra nước ngoài học, đi thật xa nơi này , nơi những thứ của ngày hôm qua cứ như đoạn phim tua đi tua lại trước mắt tôi !
Khoảng 2 tháng rưỡi sau tôi phỏng vấn ở Sài Gòn,lúc này hình bóng của H vẫn còn trong đầu tôi, rất rất nhiều câu hỏi luôn được tôi đặt ra mà không có câu trả lời như: H giờ ra sao? Chồng H có thương yêu H như tôi đã từng không? Gia đình H đã ổn chưa v.v….
Trước ngày đi khoảng 2 ngày thì ba tôi nói :
-mốt tao dẫn mày đi phỏng vấn, mọi chuyện kỹ càng hết chưa?
-thôi , con đi 1 mình được mà!
-mày có biết đường đâu mà đi, đất sài gòn không như ở đây đâu con à, lơ tơ mơ đi lạc nữa thì khổ .
-trời có gì đâu leo lên taxi cứ nói là tới lãnh sự quán Mỹ thì người ta biết chứ gì, hơn nữa ba đi theo lúc phỏng vấn ba ở ngoài đứng đợi gây cho con áp lực hơn nữa à.
-ừ vậy thôi cũng được vậy để tao gửi mày qua nhà thằng 6.
-thôi, thôi cho con xin, ở nhà người ta làm phiền người ta nữa, kiếm đại cái nhà trọ hay khách sạn gì be bé ở 2 ngày đi có nhiêu tiền đâu à.
-ừ thôi cũng được để tao kiêu thằng 6 coi chổ nào gần chổ đó đặt cho mày 1 phòng.
2 ngày sau tôi lên Sài Gòn , quả thật đây không phải là lần đầu tiên tôi lên sài gòn mà 1 thân 1 mình như này, hồi lúc học lớp 6 là ba tui đã gửi xe cho tui lên sài gòn rồi từ sài gòn cậu tui gửi tui qua bến tre chơi rồi, nói tóm lại từ nhỏ đi đâu tôi cũng toàn đi 1 mình chứ ít khi nào có người dẫn đi lắm !
Đem đó lên xe đi sài gòn để ngày hôm sau phỏng vấn trong lòng tôi cảm giác nao nao, lâng lâng khó tả, trong đầu vẻ ra viển cảnh khi mình đi nước ngoài không biết mình sẽ ra sao …. Cứ suy cứ nghĩ mãi rồi chìm và giấc ngủ lúc nào không hay….
Ê ku tới rồi ngủ hoài mày….tiếng ông tài xế gọi tôi vì đã đến nhà xe rồi… trung chuyển đưa tôi lại 1 cái nhà nghĩ mà ba tôi đã nói với ông tài xế…..
Nhận chìa khóa xong tôi lên phòng nằm ịch xuống cái nệm êm, nhìn lên động hồ thì đã 4h sáng , giờ này tôi cũng không buồn ngủ nữa vì trong lòng cứ nôn nôn cho trời mau sáng…. Nằm nhẳm nhẳm lại về các con số như số công nhân làm ở nhà, số tiền ông già gửi trong ngân hàng, và đại khái là những lý do chứng minh với họ rằng học xong tôi sẽ về Việt Nam, lằm bẳm lẳm bẳm thì hình ảnh của H lại hiện về … mũi lại cay cay … trong lòng suy nghĩ hay là mình gọi đt cho H hẹn ra nói chuyện xem H dạo này như nào? Tôi gạc ngay cái suy nghĩ đó đi bởi giờ mà gặp H thì H càng đau khổ hơn nữa hãy để gia đình người ta bình yên, cố lên mình gần đạt được cái Visa rồi….
5h sáng tôi đi tắm rửa thay đồ và xuống đường kiếm quán ăn sáng ăn sáng xong thì cũng 5h45 tôi bắt xe ra số 4 Lê Duẫn Q.1 ….. ( lãnh sự quán Mỹ) . Tới nơi thì cũng 6h15 , đối diện lãnh sự quán có 1 cái quán café cóc tôi ngồi đó nhâm nhi ly trà đá đợi tới giờ xếp hàng vào. Lãnh sự quán có khác rất trang nghiêm , lính gác nghiêm ngặc quá (tôi thầm nghĩ).
Khoảng 7h thì tôi qua đường xếp hàng để chuẩn bị vào trong! Sau 2 vòng kiểm tra rất kỷ của các chú bảo vệ thì tôi cũng lọt vào trong , lại xếp hàng để đợi lấy số, loay hoay 1 hồi thì khoảng 8h20 tôi được ngồi vào ghê chờ tới lượt phỏng vấn, tôi nhớ không nhằm thì có 6 cash mỗi cash gòm 1 ông/bà người mỹ và 1 người phiên dịch viên người việt nam tôi ngồi đối diện cash số 3 và quan sát khoảng 20 người trong đó có khoảng 15 người là xin cấp Visa đi du lịch đều ok, còn 5 người xin cấp visa du học thì…. Èo ! Cảm giác lo sợ bắt đầu xuất hiện, tôi nhìn qua cash số 4 có 1 anh sinh viên nhìn bảnh bao , đẹp trai, thư sinh nói tiếng anh với bà mỹ đó cũng lâu lắm tôi đoán ít nhất cũng 15 phút ( bình thường mỗi người chỉ có 5 phút thôi là out rồi) … chắc anh này được Visa rồi … tôi thầm nghĩ , nhưng 1 tý sau thì anh lại ra về trên tay thì cầm theo cái passport ( được cấp Visa thì sẽ không nhận lại passport ). Hjx sao mà khó vậy nè, tôi lại lo sợ thêm. Rồi cũng tới lượt tôi, tim tôi muốn nhảy ra ngoài khi cái loa đọc số của tôi , cha mẹ ơi muốn nghẹt thở luôn!
-Good morning sir ! tôi nhanh nhảu chào cha nội tây đó , 1 người cao to, đầu thì hói.
-good morning . ông ấy lịch sự chào lại tôi.
Nói vòng do 1 hồi tất cả câu hỏi tôi đều trả lời được nhưng…. Tôi lại rớt vì 1 lý do duy nhất là vì tôi có người thân định cư tại Mỹ họ sợ tôi sẽ trốn bên đó và không về Việt Nam ! rồi 2 lần sau cũng thế trả lời tốt nhưng ….. thôi thế là số tôi sẽ không được đi nước ngoài rồi, buồn chán !!!